Chương 18

Cưỡng hiếp cảnh sát

Chương trước
Chương sau
Cánh cửa cuốn rơi xuống nền đất phát ra âm thanh nặng nề. Biểu cảm dâm dục của những người đàn ông lực lưỡng, sắc mặt âm u và vặn vẹo trên khuôn mặt người cộng sự, ánh đèn huỳnh quang nhàn nhạt hắt lên gương mặt cảnh sát Hoàng, bờ môi của anh run rẩy, ánh mắt chứa đầy sự tuyệt vọng... "--- CUT ---" Sau tiếng hô vang của đạo diễn, tất cả diễn viên trong phim trường đều thở phào. Bầu không khí nặng nề trong trường quay thoáng chốc đã trở nên nhẹ nhàng hơn. Các diễn viên rời khỏi phim trường để nghỉ ngơi. Nhưng có thể thấy rõ ràng sự căng thẳng hiện diện trên khuôn mặt họ. Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía đạo diễn, như đang chờ đợi phán quyết cuối cùng của anh. Đạo diễn xem lại cảnh quay vừa rồi hai lần, hàng lông mày nhíu chặt trên khuôn mặt anh cuối cùng cũng thả lỏng. Anh ta nở một nụ cười tươi rói, "Bộ phim Cảnh sát Hoàng chính thức đóng máy." Vừa dứt lời, khắp phim trường rộ lên những tiếng reo hò đầy vui sướng. Người trợ lý của đạo diễn thậm chí còn lấy ra một chai champagne đã chuẩn bị từ trước, mở nắp khiến cho bọt trắng văng tung tóe khắp trường quay. "Phù..." Hoàng Văn thở phào nhẹ nhõm. Anh đưa tay lau mồ hôi trên trán. Cơ thể anh trở nên nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được một gánh nặng lớn. Hoàng Văn là một diễn viên trẻ mới vào nghề. Từ nhỏ, anh đã ước mơ trở thành một diễn viên nổi tiếng. Nhưng anh không thể ngờ được rằng bộ phim đầu tiên mình diễn chính lại là một bộ phim người lớn. Vốn dĩ anh không muốn đóng thể loại phim này. Nhưng gia đình anh đang cần tiền, anh không còn sự lựa chọn nào khác. Sau quãng thời gian dài gắn bó với bộ phim, anh cảm thấy ấn tượng sâu sắc bởi vai diễn cảnh sát Hoàng và nội dung kịch bản. Vậy nên anh đã thật sự nghiêm túc tìm hiểu về vai diễn của mình, cố gắng nhập vai và diễn xuất tốt nhất có thể. Hôm nay là ngày anh phải nói lời tạm biệt với cảnh sát Hoàng sao? Hoàng Văn mỉm cười. "Uống một ly chứ?" Một giọng nam trầm thấp vang lên. Hoàng Văn ngẩng đầu, người bắt chuyện với anh là "Đại Ngũ". Diễn viên vào vai Đại Ngũ tên là Ngu Kiều. Ngu Kiều không giống anh, anh ta là một nam diễn viên vô cùng nổi tiếng, được mệnh danh là vua màn ảnh nhỏ. Nhưng anh ta thường có những quyết định khá kỳ lạ. Ví dụ như lần này, anh ta chọn diễn một bộ phim người lớn ngay sau khi giành được giải diễn viên nam chính xuất sắc nhất. Dù vai diễn của anh ta không có cảnh nóng, nhưng đây vẫn là phim người lớn. Hoàng Văn không thể hiểu được hành vi của Ngu Kiều. Rất có thể bộ phim người lớn này sẽ ảnh hưởng xấu tới sự nghiệp của anh ta. Ngu Kiều mỉm cười với anh. Anh ta cầm hai ly champagne trên tay, ngồi xuống bên cạnh Hoàng Văn. "Cảm ơn anh." Hoàng Văn ngượng ngùng nhận lấy một ly trong đó. Ngu Kiều nhấp một ngụm rượu, "Bộ phim kết thúc rồi. Lát nữa cậu muốn đi đâu?" "Không phải đạo diễn bảo đi ăn cơm cùng nhau sao?" "Anh vừa hỏi đạo diễn, hắn ta bùng kèo cơm ngày hôm nay rồi. Hắn nói có hẹn với bạn đi hát karaoke, nên xin khất kèo cơm sang hôm khác." Ngu Kiều nhún vai, tỏ vẻ bất lực. "Vậy sao? Chắc em... quay về nhà ngủ thôi... ha ha ha..." Hoàng Văn gãi đầu. Ngu Kiều đột nhiên quay sang nhìn anh với vẻ mặt nghiêm túc, "Không bằng đi ăn cơm tối với anh?" "À... vâng..." Hoàng Văn đáp. Mặc dù nhân vật của Ngu Kiều đóng vai trò hết sức quan trọng trong kịch bản, nhưng trên thực tế vai diễn Đại Ngũ không có nhiều cảnh quay, vì vậy mà Hoàng Văn không có cơ hội tiếp xúc nhiều với anh ta. Hai người chưa thân thiết đến mức cùng nhau đi ăn cơm, nói chuyện phiếm. Nhưng anh vẫn đồng ý. Nói gì thì nói, Ngu Kiều là đàn anh trong nghề, nên anh không tiện từ chối. Mặt khác... Anh vụng trộm ngắm nhìn gương mặt người đàn ông bên cạnh. Mi mắt anh ta rũ xuống, bờ môi mỏng khẽ nhấp một ngụm rượu. Hình ảnh này khiến cho trái tim Hoàng Văn loạn nhịp. Ai lại đi từ chối lời mời của một người đàn ông hấp dẫn như vậy chứ? Trong bữa ăn, hai người trò chuyện khá vui vẻ, từ sở thích cá nhân cho tới kinh nghiệm diễn xuất, thậm chí còn bàn về mối quan hệ mờ ám giữa đạo diễn và một diễn viên trong đoàn làm phim. Hoàng Văn rất vui khi có cơ hội trò chuyện với một diễn viên dày dạn kinh nghiệm như Ngu Kiều. Do cao hứng nên anh uống nhiều rượu hơn thường ngày. "Thời gian tới cậu có dự định gì không?" Ngu Kiều đột nhiên hỏi. Hoàng Văn sửng sốt. Cho tới vài giây sau anh mới ý thức được Ngu Kiều đang hỏi anh về dự định trong công việc. Chắc rằng một diễn viên nổi tiếng như Ngu Kiều luôn được nhiều nhà làm phim săn đón, nhưng bản thân anh không nhận được đãi ngộ tốt như vậy. "Em vẫn chưa lập kế hoạch rõ ràng. Người đại diện của em đang giành vài hợp đồng quảng cáo. Nếu có thể, em mong mình được nhận vai trong một bộ phim nào đó. Thể loại... đứng đắn một chút... ha ha ha..." Hoàng Văn ngượng ngùng gãi đầu. Mặc dù đã đóng phim trong nhiều ngày, ngay cả bộ phận riêng tư nhất trên cơ thể cũng phơi bày trước mặt bao nhiêu người, nhưng anh vẫn cảm thấy ngượng khi nói về phim người lớn. "Thật ra trước đây rất lâu, anh từng xem một bộ phim cậu đóng." "Thật sao? Không biết anh nói tới bộ phim nào vậy?" Hoàng Văn đã từng tham gia đóng vài bộ phim khác, nhưng anh chỉ đảm nhận vai phụ mờ nhạt, rất khó để người xem nhớ tới. "Phim "Đả kích trí mạng". Trong phim cậu cũng vào vai cảnh sát. Anh ngẫu nhiên tìm thấy bộ phim đó trong một ngày nhàm chán." "Anh nhớ rõ thật đấy. Em chỉ vào vai một nhân vật phụ không quan trọng mà anh cũng nhận ra." "Ừm... Anh nghĩ cậu rất hợp với đồng phục cảnh sát... À không, ý anh là cậu rất hợp đóng vai cảnh sát." "Vâng... cảm ơn anh..." Nhận được lời khen của Ngu Kiều khiến cậu xấu hổ. "Đó là lý do anh giới thiệu cậu với đạo diễn. Đạo diễn rất hài lòng với vai cảnh sát Hoàng của cậu." Ngu Kiều nhấp một ngụm rượu. "Anh... không nói giỡn chứ?" Hoàng Văn trừng mắt với anh ta. Dường như Ngu Kiều không nhận ra sự tức giận trên khuôn mặt anh. Anh ta nói với giọng bình tĩnh, "Không hề. Vai cảnh sát Hoàng là anh ấn định riêng cho cậu. Cậu không muốn cảm ơn anh sao?" Hoàng Văn suy nghĩ trong thoáng chốc. Anh buông đũa, ngồi thẳng lưng, nói một cách nghiêm túc, "Cảm ơn anh, nhờ có vai diễn này mà em đủ tiền xoay sở được nhiều việc. Nhưng nếu không phải cát xê cho vai diễn này khá cao... thì em đã không nhận. Em không muốn đóng phim người lớn." "Ha ha, đừng nghiêm túc vậy chứ. Chuyện đề cử diễn viên cũng không có gì to tát, cậu không cần cảm ơn anh. Anh chỉ muốn xem cậu diễn thôi." "..." Ngu Kiều muốn xem anh diễn? Cái quái gì vậy? Anh ta muốn xem anh vào vai một viên cảnh sát bị cưỡng hiếp? Hoàng Văn nhìn Ngu Kiều, không nói nên lời. Người đàn ông lớn hơn anh vài tuổi phía đối diện dường như đang cố gắng nhịn cười. Có vẻ như anh ta rất thỏa mãn với trò đùa của mình. Anh ta còn ra vẻ nghiêm túc thưởng thức đĩa rau xanh. "Anh thấy con mắt nhìn người của anh rất chính xác. Ít ra thì vai diễn cảnh sát Hoàng thực sự phù hợp với cậu. Ha ha, cậu đừng giận anh nhé, anh không có ý gì khác. Thôi bỏ qua chuyện này đi. Anh đang có trong tay một nhân vật rất thích hợp với cậu. Cậu muốn tới đoàn làm phim thử vai không? Đương nhiên không phải phim người lớn." "Anh nghiêm túc đấy chứ?" "Anh không đùa đâu. Có một bộ phim truyền hình dài tập đang lên kế hoạch khởi quay. Trùng hợp là anh quen biết với đạo diễn trong đoàn làm phim. Anh ta đã gửi kịch bản cho anh. Anh sẽ nhận vai nam chính trong bộ phim này. Ngoài ra, anh cảm thấy vai nam thứ rất thích hợp với cậu." "Chuyện này... em chỉ là một diễn viên mới..." "Ai cũng từng là diễn viên mới vào nghề." Ngu Kiều nhìn Hoàng Văn cười. Anh ta không lên tiếng thúc giục, chỉ yên lặng ngồi chờ quyết định từ cậu. Sau một khoảng thời gian trầm mặc, dù hơi xấu hổ vì cảm giác như đang đi cửa sau để giành vai diễn, Hoàng Văn vẫn gật đầu đồng ý, "Cảm ơn anh. Em sẽ tham gia vào buổi thử vai." Ngu Kiều không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu anh. Sau bữa ăn, cả hai đã ngà ngà say. Ngu Kiều đề nghị đưa Hoàng Văn trở về nhà. Hai người đứng sánh vai nhau trước cửa nhà hàng, đợi tài xế riêng của Ngu Kiều tới đón. Ngu Kiều châm một điếu thuốc lá. Hoàng Văn đứng sóng vai bên cạnh. Do uống khá nhiều rượu nên anh đứng không vững. Ngu Kiều cười cười, vươn tay ra đỡ. Hoàng Văn sững sờ. Ngu Kiều đối xử với anh rất tốt, giống như Đại Ngũ đối xử với cảnh sát Hoàng trong khoảng thời gian đầu. Nếu một ngày nào đó Ngu Kiều quay lưng lại với anh, thậm chí lợi dụng anh, anh nhất định sẽ buồn và tuyệt vọng tương tự như cảnh sát Hoàng. Hoàng Văn thật sự đã quen với việc khám phá nội tâm của cảnh sát Hoàng. "Anh Ngu, anh đối xử với em tốt quá. Em gọi anh một tiếng anh, không phải chỉ gọi xã giao. Showbiz vàng thau lẫn lộn, em may mắn lắm mới gặp được người tốt như anh. Anh có chuyện gì cần em làm, chỉ cần nói với em, em sẽ hoàn thành bằng mọi giá..." Hoàng Văn ngồi trên xe, mặt đỏ hừng hực vì men say. Dù đầu óc choáng váng nhưng anh vẫn không quên nói lời thật lòng với Ngu Kiều. Ngu Kiều cười vui vẻ, ôm lấy bả vai anh, "Bất cứ chuyện gì à?" "Vâng." Ngu Kiều cúi đầu, liếm mút vành tai Hoàng Văn, sau đó lại cắn nhẹ một cái. Hoàng Văn giật mình. Hành động bất chợt của anh ta khiến anh tỉnh rượu. Khuôn mặt anh càng đỏ hơn. Anh bịt một bên tai vẫn còn ẩm ướt, nói với giọng điệu khó hiểu, "Anh... anh... làm gì vậy?" Ngu Kiều vẫn rất bình tĩnh, "Đó là ý của anh. Cậu có thể đáp ứng hoặc từ chối." "Anh muốn em làm bạn tình của anh sao?" Hoàng Văn cúi thấp đầu, nói nhỏ như đang thầm thì. "Ha ha..." Ngu Kiều phá lên cười, "Làm người yêu của anh đó, đồ ngốc." [ Đôi lời đến từ tác giả ] 1. Phiên ngoại không ảnh hưởng tới mạch truyện chính, không nhất thiết phải đọc. Tác giả cảm thấy cảnh sát Hoàng khá đáng thương. Nếu mọi người không thể chấp nhận cái kết đen tối thì hãy đọc phiên ngoại này. 2. Cách viết phiên ngoại được lấy cảm hứng từ một tác phẩm đồng nhân có tên "Always". 3. Tác giả đặt ra câu hỏi: Đoán xem đạo diễn thật sự của bộ phim "Cảnh sát Hoàng" là ai?
Chương trước
Chương sau
KÊNH LỌ CHÉO

XIN CHÀO ĐỒNG DÂM

Đặt biệt danh để tham gia lọ chéo