Trang chủ/Dạy dỗ đám đàn ông cặn bã/Quyển 4: Trường học dâm dục - Chương 16

Quyển 4: Trường học dâm dục - Chương 16

Dạy dỗ đám đàn ông cặn bã

Mình không thích nội dung chương 10, 11, 12, 13, 14, 15 lắm nên chuyển luôn sang chương 16 nhé. ... Thời gian thấm thoắt trôi qua, lại đến sáng thứ hai. Tiết đầu tiên sáng thứ hai theo lệ thường là tiết sinh hoạt lớp. Hai tiết tiếp theo lần lượt là Vật lý và Hóa học. Đối với Vinh Thời An, mấy môn khoa học tự nhiên cấp ba này chỉ là muỗi, nhưng cậu vẫn nể mặt giáo viên, ngồi ngay ngắn giả vờ nghe giảng từ đầu đến cuối. Thế nhưng đến tiết thứ tư – tiết Tiếng Anh của thằng cha Lý Phàm – ngay khi gã vừa bước chân vào lớp, Vinh Thời An đã nằm bò ra bàn, nhắm mắt ngủ luôn. Cái loại thầy giáo Tiếng Anh rẻ rách chuyên đi gây hấn, cậu nhìn là thấy hãm lồn rồi, thà ngủ còn hơn! Lý Phàm vừa vào lớp đã thấy cảnh này, máu nóng dồn lên não, nhưng gã phải cố nhịn, nén cục tức vào trong lòng. Thằng ranh con, cứ để mày vênh váo đi, lát nữa xem mày còn thái độ được nữa không. Nghĩ đến đó, khóe môi Lý Phàm nhếch lên một nụ cười nham hiểm. Gã liếc Vinh Thời An với ánh mắt xấu xa rồi bắt đầu giảng bài. Thời gian trôi qua, đám học sinh trong lớp bắt đầu mất tập trung. Khả năng dạy học của thằng cha Lý Phàm thực sự nát vãi lồn, lúc nào cũng chỉ biết cầm giáo án đọc như vẹt, giọng điệu thì khô khan không có sức hút. Học sinh giỏi thì thấy nghe gã giảng chỉ tổ phí thời gian nên tranh thủ làm bài tập riêng, còn đám học sinh dốt thì vốn đã ghét học, tiết của Lý Phàm càng là loại ghét nhất nên cũng lén lút làm việc riêng. Giữa giờ học, bất thình lình có một người đàn bà đẩy phăng cửa lớp, vừa bước vào phòng học đã gào lên: "Tôn Tuấn Văn! Tôn Tuấn Văn, mày cút ra đây cho tao!" Cả lớp bỗng chốc im phăng phắc một cách quái dị. Đám học sinh đồng loạt quay sang nhìn người đàn bà vừa xông vào, mặt đứa nào cũng đầy vẻ ngơ ngác. Vinh Thời An vốn chưa ngủ, chỉ là nhắm mắt nghỉ ngơi thôi. Nghe tiếng gào của mụ ta, cậu lười biếng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng lên bục giảng, găm chặt vào mặt Lý Phàm. Lý Phàm nhếch môi, vẻ phấn khích không giấu đi đâu được trên khuôn mặt đểu cáng. Đôi mắt gian tà sau lớp kính gọng đen đang nheo lại đầy gian trá. Tất cả biểu hiện của gã không thể thoát khỏi nhãn lực của Vinh Thời An. Thấy biểu cảm của Lý Phàm, Vinh Thời An hiểu ngay vấn đề, cậu vẫn nằm bò ra bàn để suy nghĩ đối sách. Sau khi đã thu hút được ánh nhìn từ tất cả mọi người trong phòng, người đàn bà kia bỗng đỏ hoe mắt, đưa tay xoa xoa bụng, gào to: "Tôn Tuấn Văn, mày còn không mau cút ra đây, định làm con rùa rụt cổ đến bao giờ? Tao đã mang thai con của mày rồi, mày còn là đàn ông thì đứng ra đây mà chịu trách nhiệm." "Vãi lồn!" "Địt mẹ, thật á?" "Trời ơi, sốc vãi!" Lời của mụ ta như một quả bom hạt nhân ném xuống giữa lớp học, cả lớp học bỗng chốc nổ tung. Đám học sinh nhốn nháo hết cả lên, không còn giữ trật tự, kỷ luật gì nữa mà bàn tán xôn xao, đồng thời tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Vinh Thời An. Vinh Thời An nhếch môi, thong thả ngồi dậy. Cậu không vội vàng, chỉ thản nhiên ngáp một cái thật dài rồi vươn vai ra vẻ như vừa mới tỉnh ngủ. Cậu ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào thằng cha Lý Phàm trên bục giảng rồi nhếch môi cười đểu. Lý Phàm giật mình, vội vàng thu lại bộ mặt hớn hở của mình. Vinh Thời An khinh bỉ, không thèm chấp gã nữa, cậu bước từng bước chậm rãi đi tới trước mặt người đàn bà kia, thản nhiên hỏi: "Cô cứ gào tên 'Tôn Tuấn Văn' suốt, chắc là tìm tôi rồi. Mà cô em từ đâu chui ra thế? Tìm tôi có việc gì?" Người đàn bà kia sững lại. Phản ứng này không giống như những gì mụ ta tưởng tượng. Một thằng nhóc cấp ba mới 18 tuổi, gặp chuyện này không phải nên kinh hãi, cuống quýt không biết phải làm gì sao? Sao thằng ranh này lại bình tĩnh như vậy? Cả lớp đứa nào đứa nấy cũng rướn cổ lên xem kịch hay, tai dựng đứng muốn nghe câu trả lời từ người đàn bà. Nhưng mấy giây trôi qua, mụ vẫn không thốt ra được chữ nào. Lớp học bỗng chốc chìm vào khoảng im lặng quái đản. Đúng lúc đó, Lý Phàm nãy giờ vẫn giả vờ im lặng mới lên tiếng: "Cô này, chúng tôi đang trong giờ học, có chuyện gì phiền cô đợi tan học rồi lên văn phòng nói chuyện được không?" Mụ ta nghe thế thì sực tỉnh, lập tức lại bày ra bản mặt mếu máo sắp khóc đến nơi, giơ ngón tay sơn móng đỏ lòm chỉ vào Vinh Thời An, nức nở mắng: "Mày... sao mày không có chút lương tâm nào thế? Lúc trước ngủ với tao thì mồm mép leo lẻo bảo thích tao, yêu tao... giờ lại giả vờ không quen biết? Mày có còn là con người không?" Câu này vừa thốt ra, cả lớp lại được phen nháo nhào. Hai chữ "ngủ với" đủ để đám học sinh tưởng tượng ra đủ cảnh tượng dâm dục. Vinh Thời An khoanh tay cười lạnh: "Thứ nhất, cái mùi nước hoa rẻ tiền trên người cô khiến tôi cảm thấy buồn nôn, cứ lại gần cô là tôi muốn nôn rồi. Ngủ với cô? Cô muốn tôi ói mửa đến mức nhập viện luôn à?" Hả!? Người bình thường lúc này không phải nên nhảy dựng lên quát "Tao ngủ với mày bao giờ" sao? Ngay lập tức, mụ đàn bà sững sờ, gã Lý Phàm cũng đờ mặt ra, đám học sinh cũng cạn lời. Vinh Thời An không dừng lại, bồi thêm: "Thứ hai, hôm nay ra khỏi nhà cô quên đánh răng à? Cái mồm thối như bồn cầu thế kia chỉ cần thở ra là hun chết đám ruồi bay ngang qua rồi. Đừng nói là ngủ, chỉ cần nói với cô thêm một câu thôi là tôi đã thấy buồn nôn rồi." "Thứ ba, cô nói rằng tôi ngủ với cô, giờ cô đang mang thai con của tôi đúng không?" Mụ ta vô thức gật đầu. Vinh Thời An nhe răng cười, từng bước ép sát: "Thế thì phiền cô nói rõ xem, tôi ngủ với cô vào lúc nào? Năm nào, tháng nào, ngày nào, giờ nào? Đề nghị cô nói rõ thời gian." Nói đoạn, cậu chỉ tay về phía Hồ Thành và Lưu Dương đang ngồi ở bàn cuối, nói tiếp: "Cô liệu mà nghĩ cho kỹ, tôi có nhân chứng đấy. Ngoài giờ học, tôi toàn đi chơi cùng hai thằng kia thôi, trong điện thoại của tôi cũng đầy ảnh chụp chung với tụi nó, ảnh nào cũng có thông tin ghi rõ thời gian cả." Hồ Thành và Lưu Dương nghe xong thì rùng mình. Mấy cái ảnh đó bọn nó biết thừa, toàn là ảnh chúng nó khỏa thân chổng đít lên bị con cặc khủng bố của Tôn Tuấn Văn địt đến chết đi sống lại chứ còn ảnh đéo nào nữa! Mụ đàn bà kia đờ người, mồ hôi lạnh bắt đầu chảy dọc sống lưng. Trước khi tới đây mụ đã tính đủ đường, nhưng không thể ngờ một thằng nhóc cấp ba chưa có nhiều kinh nghiệm xã hội lại có thể bình tĩnh, mồm mép sắc sảo và hung hăng đến thế, khiến mụ trở tay không kịp. Những lời thoại chuẩn bị sẵn giờ không thể dùng được nữa rồi, mụ đành cố giữ bình tĩnh trong lòng, tiếp tục gào khóc: "Tao... tao không nhớ... Mày... mày là thằng chó chết..." "Đéo nhớ chứ gì?" Vinh Thời An cười khẩy ngắt lời: "Thế chắc cũng phải nhớ địa điểm chứ? Cô nói xem, tôi ngủ với cô ở đâu?" Mụ ta định há mồm lặp lại câu "không nhớ", nhưng Vinh Thời An đã nhanh mồm nhanh miệng: "Nếu cô không nhớ cả địa điểm thì cô lấy cái lồn gì mà chứng minh tôi ngủ với cô? Định coi tôi là thằng ngu à? Nói đi, thằng nào xui cô đến đây vu khống tôi?" Người đàn bà bị vẻ hung dữ của Vinh Thời An dọa cho sợ khiếp vía, trong lòng cuống quá liền gào lên: "Không phải, tao vu khống mày làm gì? Đương nhiên là tao nhớ chỗ rồi. Là... là... khách sạn Long Tuyền! Đúng rồi, chính là khách sạn Long Tuyền!" Ngay khi mụ ta thốt ra cái tên "khách sạn Long Tuyền", trái tim đang phấn khích của Lý Phàm bỗng chốc nguội ngắt. Gã nhìn mụ đàn bà với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống. Đồ ngu! Mày ăn cám mà lớn à? Khách sạn Long Tuyền cái con cặc gì chứ? Bây giờ vào khách sạn đều phải đăng ký chứng minh nhân dân, tra một cái là ra ngay có đặt phòng ở đó hay không. Vốn dĩ là vu khống, lấy đâu ra lịch sử đặt phòng mà chứng minh? Để lộ một cái sơ hở to vãi lồn thế kia cho người ta đâm, mày là heo à? Đồ ngu! Con phò đéo có não! Tất cả kế hoạch của gã coi như đi tong hết rồi! Lý Phàm trong lòng chửi rủa không ngừng. Người đàn bà này là do anh tìm tới, là một con phò chuyên đi khách, tiếp đủ mọi hạng người từ rẻ rách tới giàu sang phú quý. Vì mụ ta chấp nhận làm tình không dùng bao nên khách khứa cũng không ít. Cách đây không lâu mụ ta dính bầu với một thằng cha hơn 40 tuổi. Thằng đó tuy già và xấu nhưng đi xe sang, cổ đeo vòng vàng to tổ chảng, trông có vẻ giàu sụ. Mụ ta thấy thế liền nảy ra ý định mang thai con của lão để đổi đời, thế nên lúc làm tình không uống thuốc tránh thai. Mụ ta đã cược thắng, một tháng sau thì dính bầu thật. Nhưng khi tìm đến lão để ngả bài thì mụ mới té ngửa khi nhìn thấy chỗ ở nát bét của hắn. Thằng cha này chẳng phải đại gia gì cả, chỉ sống trong một cái hầm ngầm vừa tối, vừa ẩm thấp và ngột ngạt. Nghề nghiệp của hắn là tài xế, cái xe sang đó là của sếp hắn, còn cái xích vàng cũng là đồ giả mua ngoài vỉa hè chỉ có mười mấy tệ, nhìn xa thì trông giống vàng thật để đi lòe thiên hạ thôi. Mụ đàn bà thất vọng bỏ đi, không ngửa bài chuyện có thai nữa, định bụng đi phá thai. Ai ngờ đúng lúc đó Lý Phàm tìm tới cửa, đưa cho mụ một khoản tiền, thế nên mới có màn kịch ngày hôm nay. Lý Phàm vốn tưởng kế hoạch của mình đã hoàn hảo, không một kẽ hở. Anh muốn con phò này đến lớp học gây náo loạn, làm to chuyện lên, vu khống Tôn Tuấn Văn là cha đứa trẻ, lý do là Tôn Tuấn Văn đi đá phò không dùng bao nên mới dính. Chỉ cần mụ ta cứ khăng khăng "cái thai là của Tôn Tuấn Văn", thì thằng nhóc có mười cái mồm cũng không giải thích nổi. Dù chỉ cần xét nghiệm DNA là xong, nhưng như vậy đã sao? Trong lúc mang thai, muốn giám định quan hệ cha con phải đợi ít nhất đến tuần thứ 16 để chọc ối xét nghiệm DNA. Mà phương pháp này cực kỳ nguy hiểm, dễ gây sảy thai nên bác sĩ không khuyến khích. Thường là phải đợi sinh con xong mới xét nghiệm được. Dù có làm được đi chăng nữa, thì con phò này mới mang thai chưa đầy 6 tuần, phải đợi ít nhất 10 tuần nữa mới thực hiện được. Lớp học biết bao nhiêu là học sinh, mỗi đứa đăng một bài lên mạng xã hội, đừng nói là 10 tuần, chỉ cần 10 ngày thôi là đủ để scandal này lan truyền trên mạng gây chấn động xã hội rồi. Trong 10 tuần đó, Tôn Tuấn Văn chắc chắn sẽ trở thành tâm điểm chỉ trích của cả trường, bị người ta chỉ trỏ, bàn tán, mỉa mai, cười cợt, bắt nạt. Có phốt to như thế, phụ huynh chắc chắn sẽ kiện cáo, nhà trường không chịu nổi áp lực thì khả năng cao là đuổi học thằng nhóc luôn. Đó chính là kết cục mà Lý Phàm mong muốn nhất. Tôn Tuấn Văn càng thảm thì gã càng sướng. Thế nhưng, đời không như mơ. Con phò trong lúc cuống quýt lại bịa ra cái "khách sạn Long Tuyền" làm kế hoạch của anh thất bại thảm hại. Anh thua rồi, thua vì cái chỉ số IQ thấp kém của con phò kia!
KÊNH LỌ CHÉO

XIN CHÀO ĐỒNG DÂM

Đặt biệt danh để tham gia lọ chéo