Trang chủ/Dạy dỗ đám đàn ông cặn bã/Quyển 4: Trường học dâm dục - Chương 1

Quyển 4: Trường học dâm dục - Chương 1

Dạy dỗ đám đàn ông cặn bã

"Tôn Tuấn Văn... Tôn Tuấn Văn..." Chưa kịp mở mắt, Vinh Thời An đã nghe thấy bên cạnh có người gọi tên của chủ nhân nguyên bản thân thể này. Mở mắt ra, ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một người đàn ông đeo kính khoảng ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi. Người đàn ông vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt lạnh lùng. Sự chán ghét và căm hận ẩn sâu trong đáy mắt không thoát khỏi đôi mắt của Vinh Thời An. "Tôn Tuấn Văn, em đứng lên dịch đoạn thứ hai trang 38!" Người đàn ông dùng giọng điệu khó chịu nói. Lời người đàn ông vừa dứt, Vinh Thời An lập tức cảm nhận được mấy ánh mắt chế nhạo bắn tới. Anh vừa lật sách giáo khoa, vừa dùng ánh mắt lặng lẽ quan sát xung quanh. Bảng đen, từng hàng từng dãy bàn ghế, đống sách vở chất chồng như núi nhỏ, đám học sinh mặc đồng phục, cùng tấm bảng đếm ngược ngày thi đại học treo bên cạnh bảng đen... Không nghi ngờ gì nữa, anh hiện đang ở trong trường trung học. Thân phận của nhân vật hiện tại là một học sinh lớp 12 sắp thi đại học! Lật sách đến trang 38, Vinh Thời An liếc mắt một cái, rồi thuận miệng dịch một đoạn dài tiếng Anh, "Châu Âu thế kỷ mười tám..." Mỗi chữ anh nói ra, đôi mắt thầy giáo lại trợn to thêm một phần. Đến khi Vinh Thời An dịch xong cả đoạn văn, đôi mắt thầy đã tròn xoe lớn hơn cả chuông đồng. Thầy giáo thốt lên đầy vẻ khó tin: "Sao em lại biết cái này?" Một học sinh cá biệt, bình thường đến điểm trung bình còn chẳng lết tới, lên lớp chỉ biết lăn ra ngủ, sao bỗng dưng lại thông minh đột xuất như vậy? Trong đoạn văn thầy yêu cầu Tôn Tuấn Văn dịch có tận tám từ mới, hai cụm từ mới, thêm một cấu trúc câu phức mới nữa, tên học sinh ngu ngốc này sao có thể hiểu hết được chứ? Vinh Thời An khẽ mỉm cười, nói dối không chớp mắt: "Em chuẩn bị bài trước rồi ạ!" Đến kịch của Shakespeare cậu còn đọc mà chẳng tốn chút sức lực nào, thậm chí có thể thay đổi các loại khẩu âm tiếng Anh một cách tùy ý, thì một đoạn tiếng Anh trình độ trung học đơn giản thế này sao làm khó được cậu? Thầy giáo nhìn Vinh Thời An với ánh mắt phức tạp, mím môi, giọng nói có phần cứng nhắc: "Dù em đã biết nhưng không có nghĩa là em được phép ngủ trong giờ, như vậy là không tôn trọng giáo viên. Với hành vi ngủ gật vừa rồi, thầy phạt em ra ngoài hành lang đứng!" Nghe ngữ điệu của ông thầy, Vinh Thời An lờ mờ cảm thấy gã này đang cố tình gây khó dễ cho mình. Nhưng thế này cũng tốt, cậu đang cần được yên tĩnh một mình để rà soát lại cốt truyện gốc. "Vâng, em biết rồi ạ!" Vinh Thời An vui vẻ nhận phạt, bước ra khỏi lớp và đứng vào hành lang. "Ai còn dám ngủ gật trong giờ nữa thì ra ngoài. Nhớ kỹ, các em giờ đã là học sinh lớp 12 rồi, không được lười biếng phí phạm thời gian. Được rồi, chúng ta tiếp tục bài học..." Trong lớp, thầy giáo vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt. Vinh Thời An tựa người vào tường, nhắm mắt lại bắt đầu rà soát cốt truyện. Nguyên chủ tên là Tôn Tuấn Văn, mười tám tuổi, học sinh lớp 12. Thành tích học tập của cậu ta nát bét đến mức không còn gì để nói, nhưng gia thế thì thuộc hàng cực phẩm, cha là cục trưởng Cục Thuế, mẹ là bộ trưởng Bộ Giáo Dục, đúng chuẩn "phú nhị đại" con nhà quyền thế. Thế nhưng, cái danh xưng "con ông cháu cha" ấy đã là chuyện của quá khứ. Mới hai tháng trước, ngọn lửa của chiến dịch bài trừ tham nhũng đã thiêu rụi cả cha lẫn mẹ Tôn Tuấn Văn. Người ta vẫn thường nói làm quan thì sợ thanh tra, bề ngoài sạch sẽ nhưng thực chất bên trong chẳng biết đã làm bao nhiêu chuyện bẩn thỉu, nhận tham ô hối lộ. Cha mẹ họ Tôn tự nhiên cũng chẳng phải quan thanh liêm gì, vừa tra một cái là ra cả đống bằng chứng lạm dụng chức quyền, vi phạm pháp luật. Chỉ một tiếng búa vang lên trong phiên tòa, bản án mười mấy năm tù giam cứ thế được xác định. Vì gia thế hiển hách, bên cạnh Tôn Tuấn Văn từng có một đám bạn bè xấu chuyên nịnh bợ và đủ loại con gái hám lợi vây quanh. Nhưng giờ đây, khi cha mẹ cậu đồng loạt ngã ngựa, lũ bạn kia cũng lập tức giải tán trong nháy mắt. Những cô nàng từng mơ mộng "phượng hoàng bay lên cành cao" giờ nhìn thấy cậu chỉ còn lại những lời mỉa mai, lạnh nhạt. Sau khi cha mẹ vào tù, Tôn Tuấn Văn dần sống khép kín. Cậu muốn yên ổn, nhưng khổ nỗi có một lũ "yêu ma quỷ quái" cứ thích tìm đến gây phiền phức. Đầu tiên là gã thầy dạy tiếng Anh vừa nãy. Gã tên là Lý Phàm, là một trong những kẻ từng xun xoe nịnh bợ Tôn Tuấn Văn. Gã nịnh nọt cậu chẳng vì lý do gì khác ngoài việc muốn thăng tiến trong đợt xét duyệt chức danh năm nay. Mẹ của Tôn Tuấn Văn là bộ trưởng Bộ Giáo Dục, muốn nâng đỡ gã chẳng qua chỉ cần một câu nói. Để leo lên con thuyền của bà Tôn, Lý Phàm đã dùng đủ mọi cách để lấy lòng Tôn Tuấn Văn. Ví dụ như khi cậu ngủ trong giờ gã chẳng bao giờ quản, lúc chấm bài thi thì tìm mọi cách mờ ám để cộng thêm điểm cho cậu, vân vân và mây mây. Vốn dĩ Tôn Tuấn Văn đã hứa với Lý Phàm sẽ nói khéo với mẹ về việc xét duyệt chức danh, nhưng chưa đầy mấy ngày sau thì bà Tôn bị bắt. Thế là mọi kế hoạch của Lý Phàm đều tan thành mây khói. Lúc trước lấy lòng bao nhiêu, thì bây giờ Lý Phàm căm ghét cậu bấy nhiêu. Để trút giận, tiết nào gã cũng chỉ đích danh Tôn Tuấn Văn đứng dậy trả lời câu hỏi, hễ không trả lời được là gã lại dùng hết khả năng châm chọc, mỉa mai để sỉ nhục cậu, khiến cậu mất mặt trước toàn thể học sinh trong lớp. Gã còn là giáo viên chủ nhiệm, mỗi lần họp lớp đều lôi Tôn Tuấn Văn ra làm "tấm gương xấu", dùng những lời lẽ cay nghiệt để đả kích lòng tự trọng của cậu. Những chuyện cố tình gây khó dễ như vậy diễn ra hàng ngày trong lớp. Thực ra học sinh trong lớp ít nhiều đều nhận ra thầy Lý đang nhắm vào Tôn Tuấn Văn. Nếu không thì trong lớp thiếu gì người học kém hơn cậu, tại sao lần nào gã cũng chỉ túm lấy mỗi mình cậu để chỉ trích? Cho đến hiện tại, mới chỉ có một mình Lý Phàm tìm cách gây hấn, còn đám bạn cùng lớp nếu không giả vờ như không biết để đứng ngoài cuộc, thì cũng lạnh lùng xem kịch vui, âm thầm hả hê sau lưng. Nhưng sự bình yên đó chỉ là tạm thời. Theo diễn biến của cốt truyện gốc, một màn bạo lực học đường sắp sửa đổ ập xuống đầu Tôn Tuấn Văn. Trong trận bạo hành đó, Tôn Tuấn Văn sẽ phải chịu nhục nhã như bị bắt chui qua háng, bị lột sạch quần áo để chụp ảnh khỏa thân, và còn bị đánh đập dã man. Khi Tôn Tuấn Văn mang đầy thương tích trở về lớp, giáo viên chủ nhiệm Lý Phàm chẳng thèm hỏi lấy một câu đã vội kết luận cậu đánh nhau với người ngoài, sau một hồi mắng nhiếc thậm tệ còn giáng cho cậu một cái biên bản kỷ luật nặng. Sự việc này đã gây ra tổn thương tâm lý cực kỳ nghiêm trọng cho Tôn Tuấn Văn, và cũng từ đó, cậu bước từng bước vào con đường sa ngã cho đến lúc bị hủy hoại hoàn toàn! Giờ đây, cơ thể của Tôn Tuấn Văn đã được thay bằng một linh hồn khác, vậy thì trận bạo hành này sẽ do Vinh Thời An gánh chịu! Vinh Thời An mở mắt ra, nhìn qua cửa sổ hành lang thấy bầu trời xanh mây trắng, cậu bỗng nhếch môi nở một nụ cười lạnh lẽo. Bạo lực học đường cơ đấy? Được, tốt lắm! Lão tử vừa tới đã tặng cho một món quà lớn thế này, đúng là tốt hết chỗ nói! Mấy cái lỗ đít non tươi mơn mởn của đám học sinh cấp ba này, đã bao lâu rồi mình chưa được nếm qua nhỉ? Vinh Thời An liếm môi, "Lũ ranh con, cha mẹ bọn mày không dạy bảo được thì để tao dạy bọn mày cách làm người!"
KÊNH LỌ CHÉO

XIN CHÀO ĐỒNG DÂM

Đặt biệt danh để tham gia lọ chéo