Trang chủ/Dạy dỗ đám đàn ông cặn bã/Quyển 4: Trường học dâm dục - Chương 2

Quyển 4: Trường học dâm dục - Chương 2

Dạy dỗ đám đàn ông cặn bã

Ngữ văn, Toán học, Tiếng Anh, Vật lý, Hóa học, Sinh học. Trên bàn học là hai chồng sách cao ngất như núi. Sách giáo khoa chỉ chiếm một phần nhỏ, phần lớn là các loại tài liệu bổ trợ, nào là "Tổng kết kiến thức trung học phổ thông", "Tổng hợp đề thi các năm", rồi "Bộ 38 đề thi đại học", "Bộ 45 đề thi bám sát chương trình học"... đủ thứ lằng nhằng. Lại còn cả đống đề kiểm tra của trường phát, cùng với một xấp tóm tắt kiến thức trọng tâm. Môn Văn thì có "360 bài phân tích thơ từ". Môn Anh thì "600 câu giao tiếp hay nhất", "700 cụm từ cao cấp"... rồi thì công thức lý hóa, định lý và bài tập thực hành. Cường độ học tập cao như vậy đúng là muốn dồn người ta vào đường cùng. Thế này thì ai mà sống cho nổi! Vinh Thời An thầm mặc niệm thay cho đám học sinh lớp 12. Tuy nhiên, bản thân cậu chẳng phải chịu khổ như vậy. Đã từng làm học sinh qua hàng trăm kiếp rồi, cậu chẳng biết đã ngụp lặn trong biển đề bao nhiêu lần, kiến thức cần học sớm đã thông suốt từ lâu. Trong những lần xuyên không trước đây, cậu còn từng vài lần giật giải Thủ khoa cơ đấy. Sáng nay có bốn tiết: Một tiết Văn, hai tiết Toán và tiết cuối cùng là Tiếng Anh. Lý Phàm hôm qua không chiếm được chút lợi lộc nào từ chỗ Vinh Thời An nên trong lòng vẫn luôn nghẹn một cục tức. Tối qua gã nằm trằn trọc mãi không ngủ được, trong đầu chỉ toàn nghĩ cách làm khó cậu. Vì thế, ngay khi tiết Tiếng Anh vừa bắt đầu, Lý Phàm đã bắt đầu giở trò. "Trước khi tan học hôm qua, tôi đã giao nhiệm vụ về nhà cho các em là chuẩn bị từ mới của bài mới, hôm nay sẽ kiểm tra chính tả. Bây giờ các em chuẩn bị vở, tôi đọc từ nào các em viết từ đó..." Nói đến đây, ánh mắt Lý Phàm lộ ra một tia xảo quyệt. Gã giả vờ nhìn quanh lớp như đang tìm mục tiêu, rồi nói: "Theo quy tắc cũ, tôi sẽ mời một em lên bảng viết..." Chẳng cần bàn cãi, ánh mắt gã cuối cùng dừng lại trên người Vinh Thời An: "Tôn Tuấn Văn, em lên bảng viết!" Lý Phàm tính toán rất kỹ, hôm qua gã đã đuổi Vinh Thời An ra hành lang đứng phạt, nên chắc chắn cậu sẽ không biết gã giao nhiệm vụ gì. Với cái quan hệ bạn bè thảm hại của nguyên chủ trong lớp, tự nhiên cũng chẳng có ai đi báo tin cho cậu cả. Đôi mắt Lý Phàm găm chặt vào Vinh Thời An, muốn thấy vẻ mặt kinh ngạc, hoảng hốt hay bất an của cậu. Ngờ đâu, Vinh Thời An chỉ thản nhiên liếc gã một cái, rồi đứng dậy bước thẳng lên bục giảng. Thái độ ung dung tự tại của Vinh Thời An khiến Lý Phàm tức đến nghiến răng nghiến lợi. Thằng ranh con, xem tao trị mày thế nào. Lát nữa để mày mất mặt trước lớp, xem mày còn vênh váo được nữa không. "Được rồi, bắt đầu." Lý Phàm lướt qua bảng từ vựng, đọc từ đầu tiên: "Accumulate!" Hết từ này đến từ khác tuôn ra từ miệng Lý Phàm. Vừa đọc, gã vừa chú ý cử động trên bảng, chân mày bất giác nhíu lại. Chết tiệt, thằng ranh này hack à? Sao từ mới nào nó cũng biết thế kia? Vinh Thời An không chỉ viết chính xác từng từ mà còn chú thích đầy đủ nghĩa tiếng Việt, thậm chí cả từ loại cũng ghi không sót cái nào. Trận chiến kiểm tra từ mới này, Vinh Thời An thắng đậm. Lý Phàm nhìn những hàng chữ tiếng Anh ngay ngắn trên bảng mà trong lòng khó chịu vô cùng, nhưng cũng chỉ đành miễn cưỡng cười giả tạo: "Em Tôn Tuấn Văn viết rất tốt, về chỗ đi. Lớp trưởng thu vở của cả lớp lại cho tôi." Vấp phải một cú đau, Lý Phàm không dám tùy tiện tung chiêu gây khó dễ nữa, tiết Tiếng Anh cứ thế trôi qua trong bình yên. Ngay khi tiếng chuông tan học vang lên, giáo viên vừa bước chân ra khỏi cửa, đám học sinh trong lớp đã như bầy chim vỡ tổ, tranh nhau ùa ra ngoài. Chẳng mấy chốc, lớp học đã trở nên trống trải, chỉ còn lại bảy tám người. Vinh Thời An không vội đi, cậu thong thả thu dọn đồ đạc trên bàn. Ngay khi cậu vừa gập một tờ đề kẹp vào sách Tiếng Anh thì có hai bóng đen đổ ập xuống mặt bàn. Vinh Thời An cúi đầu, âm thầm nhếch môi. Lũ ranh con, cuối cùng cũng đến rồi! "Tôn Tuấn Văn, đi theo bọn tao lên sân thượng một chuyến, có việc cần bàn bạc đây." Một nam sinh nói với giọng thô lỗ. Vinh Thời An ngẩng đầu lên, quan sát hai tên trước mặt. Theo trí nhớ của nguyên chủ, hai đứa này đều thuộc đội bơi lội của trường. Nhìn kỹ thì thấy dáng người chúng cao ráo, săn chắc, tay chân dài, mông cũng rất cong, toát lên vẻ đẹp đầy sức mạnh. Cậu nam sinh bên trái tên là Hồ Thành, gương mặt góc cạnh, đường nét lạnh lùng, mang phong thái của một người đàn ông trưởng thành sớm. Cậu bên phải tên là Lưu Dương, trông có vẻ là một chàng trai năng động, nhưng khi cười lại vô tình lộ ra nét đểu cáng. Hai cậu chàng cao ráo, khỏe khoắn này đều thuộc hàng soái ca. Đúng là miếng mồi ngon! Vinh Thời An thầm vỗ tay trong lòng. Tốt lắm, toàn là hàng cực phẩm. Hy vọng là lỗ đít của chúng cũng mơn mởn giống như vẻ bề ngoài. Xem ra hôm nay ông đây có phúc hưởng rồi. Hai cậu nam sinh không hề hay biết "cúc hoa" của mình đã bị con sói xám mang tên Vinh Thời An nhắm tới, vẫn bày ra bộ mặt hung thần ác sát. Hồ Thành lườm Vinh Thời An đầy đe dọa, giọng lạnh lùng: "Nhanh lên, lên sân thượng ngay bây giờ." Lưu Dương ở bên cạnh cũng bồi thêm một câu hăm dọa: "Khuyên mày nên ngoan ngoãn nghe lời bọn tao, nếu không thì..." Tiếc là lời đe dọa của hắn còn chưa nói hết đã bị Vinh Thời An ngắt lời bằng giọng thản nhiên: "Lên sân thượng chứ gì? Được thôi, đi nào!" Sự dứt khoát và ung dung của Vinh Thời An khiến Hồ Thành và Lưu Dương ngẩn người. Bọn chúng đã chuẩn bị cả một đống lời đe dọa, còn chưa kịp nói hết thì người ta đã đồng ý. Bà nó chứ, cái màn chống cự kịch liệt rồi bị trấn áp bằng bạo lực mà bọn chúng tưởng tượng đâu mất rồi? Đồng ý nhanh thế này làm bọn chúng thấy mất hứng quá! "Đã đồng ý thì đi nhanh lên!" Lưu Dương bực bội nói. Ba người leo cầu thang lên sân thượng. Vừa đẩy cửa ra, đập vào mắt là một nhóm học sinh nam đầy hơi thở thanh xuân. Vinh Thời An đếm sơ qua, tất cả có mười người, cộng thêm Hồ Thành và Lưu Dương nữa là tròn mười hai người. Vinh Thời An quan sát kỹ một lượt, nhận thấy mười tiểu thịt tươi trước mắt đều rất đẹp trai, nhan sắc không hề thua kém hai vận động viên bơi lội kia, hơn nữa dáng người đều là kiểu vận động, cơ bắp săn chắc đẹp mắt, làn da màu lúa mạch khỏe khoắn trông rất ngon mắt. Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã? Hay là bây giờ trai đẹp chỉ chơi với trai đẹp thôi nhỉ? Vinh Thời An đang mải suy nghĩ thì phía sau vang lên tiếng "ầm". Cậu quay lại thấy cửa sân thượng đã bị Lưu Dương thô bạo đóng sầm lại, Hồ Thành chẳng biết kiếm đâu ra một cái chổi, xuyên qua tay nắm cửa để chặn cứng lối ra vào. Xong xuôi, Hồ Thành và Lưu Dương cùng khoanh tay đứng tựa vào cửa, trên mặt lộ ra nụ cười đểu cáng. "Đại ca, bọn em đưa nó tới rồi đây." Hồ Thành nói với một cậu nam sinh trong đám đông. Vinh Thời An quay đầu nhìn lại, thấy một nam sinh cao to, vạm vỡ đang ngậm điếu thuốc, dáng vẻ lười biếng tiến về phía mình. Trong ký ức của nguyên chủ cũng có ấn tượng về người này: Đội trưởng đội bóng rổ của trường, cao tới 1m90, là mãnh tướng của đội tuyển, cực giỏi tranh bóng. Tên đầy đủ là Hồng Tiêu Thiên. Cái tên nghe khá bá đạo, ngoại hình cũng rất nam tính, nhìn cái cách hắn hút thuốc là biết ngay đây là một kẻ rất vênh váo và thô bạo, sở thích là tỏ vẻ ngầu. Đội trưởng bóng rổ ăn mặc rất tùy tiện, phần trên mặc một chiếc áo ba lỗ bó sát, lộ rõ những đường nét cơ bắp hoang dại. Phần dưới là một chiếc quần đùi vải cotton không mấy rộng rãi. Vinh Thời An để ý thấy chỗ giữa háng hắn cộm lên một khối rõ rệt, nhìn độ phồng đó có thể tưởng tượng ra kích thước của con cặc bên trong đáng kinh ngạc đến mức nào, hai hòn dái trọng lượng cũng chẳng nhẹ. Vinh Thời An ác ý nghĩ thầm: Cái đó to thì đã sao? Lát nữa cũng chỉ để làm cảnh thôi. Khi đội trưởng bóng rổ tiến lại gần, Vinh Thời An mới phát hiện ra cái khối cộm lên ở háng gã vậy mà lại đang nhấp nhô, lắc qua lắc lại theo nhịp bước chân. Vinh Thời An thầm huýt sáo trong lòng. Khá lắm, hóa ra là không mặc quần lót! Thấy quần lót vướng víu khó chịu nên không mặc, hay là muốn khoe khoang hàng khủng nên cố tình không mặc đây? Hồng Tiêu Thiên chậm rãi đi đến trước mặt Vinh Thời An, tùy tiện ném điếu thuốc xuống đất, đưa chân lên di di cho tắt hẳn, sau đó dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào mặt Vinh Thời An. Một lúc sau, Hồng Tiêu Thiên "hừ" một tiếng, không khách khí mỉa mai: "Trông mặt mũi như con gái thế này, đám con gái trong trường mù hết rồi hay sao mà loại hàng này cũng tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán?" Hồi cha mẹ họ Tôn chưa ngã ngựa, số nữ sinh vây quanh Tôn Tuấn Văn đúng là không ít, mà cô nào cô nấy đều xinh đẹp, dáng chuẩn, điều này quả thật khiến đám con trai trong trường đỏ mắt ghen tị. Hồng Tiêu Thiên vừa dứt lời, Lưu Dương lập tức phụ họa: "Đúng thế, thật sự không hiểu đám con gái đó nghĩ gì nữa? Chẳng qua chỉ gắn mác con ông cháu cha thôi chứ có gì ghê gớm đâu. Cái loại mặt hoa da phấn này nhìn là biết củ khoai bên dưới chẳng làm ăn được gì rồi, lên giường liệu có làm chúng nó thỏa mãn được không?" Câu nói này vừa thốt ra đã khiến cả đám cười rộ lên đầy khoái trá.
KÊNH LỌ CHÉO

XIN CHÀO ĐỒNG DÂM

Đặt biệt danh để tham gia lọ chéo