Dịch dâm từ đầu buồi của gã đội trưởng đội bóng rổ chảy ra không ngớt, làm ướt đẫm cả lòng bàn chân của Vinh Thời An.
Sau khi dùng lực giẫm thêm mấy cái lên thằng em đang "khóc nhè" kia, Vinh Thời An đưa chân đến sát môi Hồng Tiêu Thiên.
"Nhìn xem cặc chó của mày đã làm gì này, làm chân tao dính dớp hết rồi. Thè lưỡi ra, liếm sạch lòng bàn chân cho tao." Cậu ra lệnh.
Nhìn bàn chân dính đầy dâm dịch kia, Hồng Tiêu Thiên vừa phẫn nộ vừa nhục nhã. Vừa rồi đã chứng kiến thân thủ đáng sợ của Vinh Thời An, hắn biết rõ mình không phải là đối thủ, nhưng lòng tự trọng của một thằng đàn ông quá lớn, cộng thêm việc đã chinh chiến ngàn lần trên sân bóng rổ, rèn luyện nên một ý chí và máu chiến không tầm thường, hắn nhất quyết không muốn nhận thua như vậy. Dù biết đánh không lại, hắn vẫn muốn liều mạng một phen.
Hồng Tiêu Thiên nén đau, loạng choạng định đứng dậy, nhưng Vinh Thời An làm sao cho hắn cơ hội đó. Hắn vừa ngẩng đầu lên, Vinh Thời An đã tung một cú đá thẳng vào mặt, khiến hắn ngã ngửa ra sàn. Gương mặt đẹp trai oai phong giờ đây bị dính bê bết dịch dâm của chính mình.
Hồng Tiêu Thiên bị đá đến mức choáng váng đầu óc, đau đến nghiến răng rên rỉ. Nhưng vừa há miệng ra, tinh dịch trong suốt dính trên mặt đã trượt qua môi, chảy tọt vào trong miệng. Một vị đắng xen lẫn mùi tanh nồng lập tức tràn ngập khoang miệng hắn.
Vinh Thời An thấy vậy thì cười khẩy: "Thế nào? Vị tinh trùng chảy ra từ cặc chó của mày có ngon không?"
Hồng Tiêu Thiên "phỉ phỉ" nhổ liên tục mấy ngụm nước miếng, nhưng cái mùi tanh tưởi trong miệng vẫn không tan biến, khiến hắn cảm thấy buồn nôn đến tận cổ họng, chỉ muốn nôn thốc nôn tháo ra ngoài.
Dù là dịch tiết ra từ chính cơ thể mình, hắn cũng không thể nào chấp nhận nổi.
Sau vài lần nôn khan, Hồng Tiêu Thiên mới thấy cơn buồn nôn dịu đi đôi chút. Hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Vinh Thời An, đôi mắt như muốn phun ra lửa.
"Mẹ kiếp, tao cả đời này chưa bao giờ chịu nhục như thế này! Tao liều với mày!" Hắn gầm lên giận dữ, một lần nữa gắng gượng bò dậy. Ngay khi vừa đứng vững, hắn vung nắm đấm lao về phía Vinh Thời An.
Vinh Thời An không thèm tránh né, đứng yên đón đánh. Hôm nay cậu mặc một chiếc quần jean, có đeo thắt lưng da. Đôi tay cậu nhanh thoăn thoắt tháo khóa thắt lưng, tiếng "xoạch" vang lên, cả sợi dây da bị rút ra. Cậu vung tay một cái, sợi dây da biến thành một ngọn roi, tiếng "chát" giòn giã vang lên, quất chính xác vào mặt Hồng Tiêu Thiên đang lao tới.
"A a a a..." Hồng Tiêu Thiên thét lên đau đớn. Trên gương mặt điển trai hiện lên một vết lằn đỏ dài và rộng, vẻ oai phong bỗng chốc bay biến sạch.
Vinh Thời An ra đòn thành công nhưng không hề dừng tay. Ngay lúc Hồng Tiêu Thiên còn đang kêu la, cậu tiếp tục quất phát thứ hai.
Thấy sợi dây da như con rắn độc đang lao xé gió về phía mình, Hồng Tiêu Thiên theo bản năng đưa tay ôm đầu bảo vệ mặt. Nhưng đúng lúc đó, sợi dây bỗng chuyển hướng, lại một tiếng "chát" thật mạnh giáng xuống cơ thể hắn.
Lần này, nó quất thẳng vào con cặc đang cương cứng giữa hai chân.
"Không..." Hồng Tiêu Thiên gào lên thảm thiết, hai tay ôm khư khư lấy háng, đôi chân mềm nhũn quỳ sụp xuống đất. Hắn run rẩy toàn thân, mặt trắng bệch, thậm chí rơm rớm nước mắt chứng tỏ sự đau đớn hắn phải chịu.
Nhưng ngay lúc này, hắn cảm thấy một luồng khoái cảm tê dại mãnh liệt nổ tung ở hạ bộ. Hai hòn dái căng nhức, con cặc giật giật, có thứ gì đó đang trào dâng...
Không xong, không nhịn nổi nữa, trào ra mất rồi...
Vinh Thời An định thừa thắng quất thêm phát nữa, thì đột nhiên thấy từ trong đôi tay đang ôm chặt lấy đùm cặc của Hồng Tiêu Thiên, từng dòng chất lỏng trắng đục đặc quánh pha lẫn dịch dâm trong suốt đang tuôn ra qua kẽ tay.
Vinh Thời An nhìn kỹ lại, cái chất lỏng đặc quánh kia...
Vậy mà lại là tinh dịch!
"Cái địt!" Vinh Thời An kinh ngạc: "Mới bị quất một cái thôi mà đã bắn tinh rồi cơ à?" Nói đoạn, cậu đổi giọng trào phúng: "Địt mẹ con chó dâm này! Không ngờ đội trưởng đội bóng rổ oai phong lẫm liệt của trường chúng ta lại có máu khổ dâm đấy!"
Chính Hồng Tiêu Thiên cũng chết lặng. Hắn ngơ ngác nhìn đôi bàn tay dính đầy tinh dịch của mình, rồi lại nhìn xuống dương vật vươn lên giữa háng, nơi lỗ tiểu vẫn còn sót lại chút tinh dịch đang từ từ rỉ ra.
Sao có thể như vậy được?
Tại sao hắn lại bắn tinh?
Chẳng lẽ hắn thực sự là kẻ cuồng bị ngược đãi?
Không, không thể nào!
Hắn là đội trưởng đội bóng rổ, là nhân vật số má được hàng ngàn học sinh trong trường ngưỡng mộ, sao có thể là kẻ thích khổ dâm được?
Hồng Tiêu Thiên đang chìm trong cú sốc cực độ, tư duy logic của hắn đã hoàn toàn hỗn loạn.
Bất thình lình, hắn nghe thấy tiếng "tách tách" vang lên. Ngẩng đầu nhìn lại, hắn thấy Vinh Thời An đang giơ điện thoại lên chụp lia lịa.
Hồng Tiêu Thiên vội vàng dùng hai tay che kín hạ bộ, nhìn Vinh Thời An với ánh mắt hung tợn, nghiến răng gầm gừ: "Thằng chó!" Chịu thiệt thòi lớn như vậy, giờ hắn không dám lỗ mãng lao lên đòi chém đòi giết nữa.
Vinh Thời An đi tới trước mặt Hồng Tiêu Thiên, đưa màn hình điện thoại ra trước mắt hắn.
Trên màn hình sắc nét hiện rõ hình ảnh một nam sinh cơ bắp cuồn cuộn đang quỳ dưới đất, con cặc vừa dài vừa thô giữa háng ướt đẫm tinh dịch, phản chiếu ánh sáng bóng loáng dưới ánh mặt trời. Trên quy đầu to lớn, lỗ sáo vẫn đang trào tinh. Chàng trai trong ảnh hơi cúi đầu nhìn xuống háng mình, gương mặt lộ rõ biểu cảm vừa đau đớn vừa sung sướng, xen lẫn một chút sững sờ, hoang mang.
Hồng Tiêu Thiên nhìn bức ảnh khỏa thân lúc bắn tinh của mình mà đứng hình.
Vinh Thời An cười ha hả: "Mày bảo xem, nếu ngày mai tao đăng bức ảnh này lên diễn đàn trường, thì sẽ gây chấn động đến mức nào nhỉ?" Nói đến đây cậu dừng lại một chút, đổi ý: "À không, hay là tao đăng luôn bây giờ cho nóng nhé!"
Nói xong, cậu thản nhiên mở trình duyệt điện thoại, truy cập vào trang chủ diễn đàn của trường ngay trước mặt Hồng Tiêu Thiên.
Hồng Tiêu Thiên cuống cuồng đỏ cả mắt, vội nhào tới định cướp điện thoại trên tay Vinh Thời An. Nhưng mặc cho hắn vồ tới vồ lui thế nào cũng không chạm nổi vào dù chỉ một góc máy. Vinh Thời An giống như đang vờn một con chó sói to xác đang nổi giận, dùng điện thoại làm khúc xương trêu đùa khiến Hồng Tiêu Thiên xoay mòng mòng.
Không cướp được điện thoại, Hồng Tiêu Thiên tức đến nổ phổi. Hắn sa sầm mặt mũi nói với Vinh Thời An: "Thằng khốn, xóa ảnh đi! Nếu mày dám đăng lên diễn đàn trường, tao... tao sẽ..."
Hắn định nói lời đe dọa, nhưng lời đến cửa miệng lại phải nuốt ngược vào trong. Hắn sợ nếu còn nói tiếp sẽ chọc giận con quỷ trước mặt này, lúc đó thì thực sự không còn đường thương lượng.
Hơn nữa, đánh thì đánh không lại, đe dọa thì có tác dụng quái gì đâu.
Vinh Thời An cười đáp: "Nếu tao dám đăng lên diễn đàn thì mày làm gì nào? Đánh tao à?"
Lần này Hồng Tiêu Thiên không dám ho he gì nữa.
Vinh Thời An đung đưa chiếc điện thoại trước mặt Hồng Tiêu Thiên, cười nói: "Nếu mày không muốn tao đăng ảnh lên diễn đàn, thì cũng được thôi..."
"Thật không?" Hồng Tiêu Thiên vội vàng hỏi.
"Ê ê ê, đừng có vội mừng." Vinh Thời An lại bồi thêm: "Tao có điều kiện đấy."
"Điều kiện gì?"
Gương mặt Vinh Thời An dần hiện lên một nụ cười tà ác, ngón tay cậu chỉ về phía đám nam sinh vẫn đang nằm la liệt rên rỉ dưới đất, nói: "Chúng ta chơi một trò chơi đi, thấy sao?"
Nhìn nụ cười đầy ẩn ý của Vinh Thời An, tim gan Hồng Tiêu Thiên không tự chủ được mà run rẩy. Trong khoảnh khắc, hắn thấy lạnh toát cả người. Hắn vô thức liếm đôi môi khô khốc, giọng run run hỏi: "Trò... trò chơi gì?"