Trang chủ/Dạy dỗ đám đàn ông cặn bã/Quyển 4: Trường học dâm dục - Chương 3

Quyển 4: Trường học dâm dục - Chương 3

Dạy dỗ đám đàn ông cặn bã

Thân xác này của Tôn Tuấn Văn vốn có vẻ ngoài thanh tú, vóc dáng mảnh khảnh, chiều cao cũng chỉ vỏn vẹn 1m73, trông đúng là thiếu đi chút khí chất nam tính. Vinh Thời An quay sang nhìn Lưu Dương đang cười đầy vẻ đểu cáng, nhướng mày nói: "Cái đó của tao có dùng được hay không, lát nữa mày thử là biết ngay ấy mà." Cả đám lập tức im phăng phắc. Tính tình nóng nảy của Lưu Dương bùng phát ngay tức khắc, hắn nhảy dựng lên quát tháo: "Thằng ranh, mày nói cái gì đấy? Có giỏi thì nói lại lần nữa xem? Muốn chết phải không?" Sắc mặt Hồng Tiêu Thiên cũng sa sầm lại, đôi mắt hiện lên sự nguy hiểm, hắn gằn giọng đe dọa: "Nhóc con, có vẻ mày vẫn chưa hiểu rõ tình cảnh hiện tại của mày nhỉ?" Vinh Thời An thái độ không chút sợ hãi khiến Hồng Tiêu Thiên cực kỳ không hài lòng. Việc bắt nạt bạn học hắn đã làm vô số lần, những kẻ bị bắt nạt trước mặt hắn có đứa nào mà không run cầm cập, thậm chí có đứa còn sợ đến mức tè ra quần? Nắm đấm chưa vung tới đã khóc lóc quỳ xuống xin tha rồi. Nhưng cái thằng mặt trắng thấp hơn hắn cả một cái đầu này, sao trông lại chẳng có chút sợ sệt nào vậy? Tận sâu trong lòng, Hồng Tiêu Thiên cảm thấy sức mạnh và uy nghiêm của mình đang bị xem thường, khinh miệt trắng trợn. Điều này khiến hắn cực kỳ khó chịu. Nghĩ đoạn, hắn vẫy tay ra hiệu, chín tên còn lại phía sau lập tức tiến lên. Vinh Thời An nhìn lướt qua chín tên đó, trong ký ức của nguyên chủ đều có ấn tượng về bọn họ nhưng không nhớ rõ tên. Cả đám đều là dân thể thao: Ba tên đội bơi, bốn tên đội bóng rổ và hai tên đội bóng đá. Vì không biết tên, Vinh Thời An tiện tay đánh số cho chúng từ "tiểu thịt tươi số 1" đến "tiểu thịt tươi số 9". Không biết miếng thịt nào là ngon nhất đây? Trong lúc Vinh Thời An đang thầm xếp hạng đám trai trẻ, "thịt tươi số 1" lên tiếng: "Đại ca Thiên, tốn lời với nó làm gì, cứ xử nó luôn đi." "Đúng thế, phải dạy dỗ cho nó ngoan ngoãn, bắt nó khóc lóc gọi mẹ xem còn dám kiêu căng nữa không." Tên số 2 phụ họa. Những tên khác dù không nói gì nhưng đều tỏ vẻ phấn khích, xắn tay áo chờ lệnh. Lưu Dương lúc này cũng nhảy ra hét lớn: "Tôn Tuấn Văn, nếu bây giờ mày quỳ xuống lạy đại ca ba cái, lát nữa bọn tao sẽ nương tay một chút, thấy sao?" Cả đám lại cười rộ lên, nhao nhao hưởng ứng: "Phải đấy, quỳ xuống lạy đi, nhanh lên!" Giữa đám đông đang hò hét, Vinh Thời An vẫn thản nhiên như không. Cậu vươn vai một cái, ánh mắt lười biếng nhưng đầy tà khí quét qua từng khuôn mặt, hỏi: "Nói vậy là các người đưa tôi lên đây để bắt nạt đúng không?" Hồng Tiêu Thiên cười nham hiểm: "Chứ còn gì nữa? Lẽ nào mày tưởng bọn tao mời mày lên đây để tâm sự chắc? Tao ngứa mắt mày lâu rồi, chẳng qua chỉ là có bố mẹ làm to thôi mà lên mặt bố đời cái gì? Lúc nào cũng tỏ vẻ ta đây, nhìn phát tởm." Đám nam sinh còn lại cũng đồng thanh phụ họa: "Đúng thế, con ông cháu cha thì có gì ghê gớm đâu? Vênh váo cái gì?" Vinh Thời An nhớ lại hành động của nguyên chủ. Kiêu ngạo à? Làm gì có! Vênh váo à? Càng không! Trong ký ức của Tôn Tuấn Văn, cậu ta chẳng hề thân thiết với đám này, chưa từng nói chuyện quá nửa câu, lấy đâu ra cơ hội mà đắc tội. Nhìn mười hai gã nam sinh đang hằn học kể tội nguyên chủ như thể đối diện với kẻ thù giết cha giết mẹ, Vinh Thời An chợt nhận ra chẳng phải nguyên chủ đắc tội gì bọn họ, mà chỉ đơn giản là bọn họ thấy ghét cái sự hào nhoáng của cậu ta trước đây mà thôi. Nói trắng ra là ghen ăn tức ở. Thế nên mới dẫn đến kết cục "nhìn là thấy ghét". "Tao có đắc tội gì bọn mày đâu? Sao lại muốn bắt nạt tao?" Vinh Thời An hỏi. Hồ Thành nhảy ra quát: "Bọn tao nhìn mày ngứa mắt nên muốn dạy dỗ đấy, thì sao nào?" Vinh Thời An liếc Hồ Thành một cái, lôi điện thoại từ túi quần ra, nhấn nút tạm dừng ghi âm rồi mỉm cười nói: "Chẳng sao cả. Đang đợi câu này của bọn mày đây." Mười hai gã nam sinh sững sờ. Vinh Thời An giơ điện thoại lên cười: "Xong rồi, bằng chứng đã ghi lại đủ cả. Sau này nếu bọn mày định kiện cáo với thầy cô hay cảnh sát, tao cũng có cái để chứng minh tao chỉ đang phòng vệ chính đáng." Cả đám nghe mà ngơ ngác, không hiểu cái gì mà kiện cáo, cái gì mà phòng vệ. Thằng này bị hâm à? Vinh Thời An kệ bọn họ nghĩ gì, đút điện thoại vào túi, nhìn quanh một lượt rồi dừng lại ở Hồng Tiêu Thiên: "Đứa nào lên trước? Hay là cùng lên luôn đi, đánh từng đứa một mất thời gian lắm!" Hồng Tiêu Thiên bị những lời ngông cuồng của Vinh Thời An chọc giận đến mức sôi máu. Hắn cười gằn: "Đúng là loại không biết sống chết. Dám chơi chiêu với tao à? Tưởng ghi âm là tao sợ chắc? Hừ... Mấy đứa kia, lên móc cái điện thoại trong túi nó ra rồi đập nát cho tao! Mẹ kiếp, ghi âm à? Tao đập máy xem mày ghi vào đâu. Còn tụi mày nữa, đè nó xuống đất lột sạch quần áo ra, tao phải cho nó nếm mùi bị đàn ông thông nát cúc là thế nào." Nói đoạn, hắn dứt khoát tụt phăng chiếc quần đùi xuống. Con cặc to lớn như con trăn khổng lồ bật ra, gân xanh nổi đầy trông cực kỳ dữ tợn. Buồi hắn chưa hoàn toàn cương cứng mà đã đáng kinh ngạc thế này, nếu nó cứng hẳn thì không biết còn to đến mức nào nữa. Hồng Tiêu Thiên là trai thẳng chính hiệu, chẳng có hứng thú gì với cơ thể đàn ông, nhưng thái độ của Vinh Thời An đã xúc phạm nghiêm trọng lòng tự trọng của hắn, hắn cần phải lấy lại uy phong. Trong đầu hắn gào thét: Phải đâm nát lỗ hậu của thằng mặt trắng này, chà đạp nhân phẩm nó, khiến nó khóc lóc van xin, để xem nó còn dám kiêu ngạo nữa không... Những kế hoạch ban đầu như bắt chui háng hay chụp ảnh khỏa thân đều bị hắn vứt hết ra sau đầu. Trừ Hồng Tiêu Thiên đang khoanh tay đứng xem, mười một tên còn lại đều ùa lên. Hồ Thành đứng gần nhất, lao tới vung nắm đấm mạnh bạo, nhưng ngay khi định đấm vào mặt Vinh Thời An thì cổ tay đã bị tóm gọn. Vinh Thời An nhìn hắn mỉm cười khiến Hồ Thành rùng mình lạnh sống lưng. Tay kia của Vinh Thời An nhanh như chớp đánh vào vùng thắt lưng Hồ Thành, ngón tay điểm mạnh vào một huyệt đạo. Hồ Thành trợn ngược mắt, hét lên một tiếng đau đớn rồi ngã khụy xuống đất, co quắp như một con tôm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Kẻ thứ hai lao lên là Lưu Dương. Vinh Thời An nghiêng người né tránh rồi lại tung chiêu điểm huyệt, Lưu Dương gào rú lăn lộn trên đất. Chỉ trong chớp mắt, hai tên đã đo ván, rồi đến tên thứ ba, thứ tư... Đòn thế của Vinh Thời An cực nhanh, chỉ vài hơi thở, trên sàn đã nằm la liệt mười một "con tôm" đang rên rỉ đau đớn. Hồng Tiêu Thiên đứng sững sờ, mồm há hốc không thốt nên lời, nuốt nước bọt liên tục. Hắn vừa thấy cái gì thế này? Một thằng nhóc mặt trắng cao 1m73, chỉ cần quơ ngón tay mà dễ dàng hạ gục mười một vận động viên to khỏe, cơ bắp cuồn cuộn? Thế giới này đảo điên rồi sao? Sau khi dọn dẹp xong mười một tên kia, Vinh Thời An từng bước tiến về phía Hồng Tiêu Thiên. Hắn run bắn người, bản năng lùi lại hai bước nhưng rồi dừng khựng lại. Không được lùi bước! Hồng Tiêu Thiên hắn chưa từng sợ ai bao giờ! Hắn phải bảo vệ tôn nghiêm của một thằng đàn ông! Nghĩ vậy, hắn cố nén nỗi sợ hãi, gồng người đứng vững tại chỗ. Dù trong lòng không ngừng tự trấn an, nhưng nhìn Vinh Thời An vừa cười vừa tiến gần, đôi chân hắn vẫn không tự chủ được mà run rẩy. Nghiến chặt răng, Hồng Tiêu Thiên đánh liều vung nắm đấm lao về phía đối phương: "Thằng ranh, ăn một đấm của tao đây!" Lần này Vinh Thời An không điểm huyệt nữa. Cậu mượn đà lao của hắn, túm lấy cổ tay rồi xoay người thực hiện một cú quật qua vai đẹp mắt. "A a a..." Hồng Tiêu Thiên đập xuống đất đau điếng, đầu óc quay cuồng. Vinh Thời An tiến thẳng tới giữa hai chân hắn, giẫm một chân lên đùm cặc to lớn kia. "A a a..." Hắn hét lên thảm thiết, nhưng hắn càng hét, Vinh Thời An càng giẫm mạnh hơn, khiến gã đội trưởng phải rơi vài giọt nước mắt cá sấu. Đúng là hành hạ đàn ông thì phải đánh vào chỗ hiểm nhất. Dù Hồng Tiêu Thiên đang kêu gào đau đớn, nhưng Vinh Thời An cảm nhận rõ ràng vật thể dưới chân mình đang ngày càng cứng hơn, to hơn và dài hơn. Cậu cúi xuống nhìn rồi huýt sáo một tiếng: "Đáng khen, bị giẫm vào mà buồi vẫn cửng lên được à?" Lẽ nào gã đội trưởng đội bóng rổ trông hổ báo thế này lại có máu khổ dâm? Vinh Thời An tháo giày ra, dùng lòng bàn chân giẫm lên dương vật khủng bố của Hồng Tiêu Thiên, vừa giẫm vừa cọ xát. Chẳng mấy chốc, thằng em của hắn bắt đầu "khóc", dịch dâm trong suốt tuôn ra như vỡ đê, chảy tràn không dứt. Trên bụng Hồng Tiêu Thiên, tám múi cơ bụng rõ nét bị vấy bẩn đến mức vừa ướt vừa dính, trông vừa gợi tình lại vừa dâm đãng. Vinh Thời An nhìn mà kinh ngạc. Cậu đã chơi đùa với vô số đàn ông, nhưng chưa từng thấy thằng nào tiết ra nhiều dâm dịch như thế này. Phải chăng hàng càng to thì dịch tiết ra càng nhiều?
KÊNH LỌ CHÉO

XIN CHÀO ĐỒNG DÂM

Đặt biệt danh để tham gia lọ chéo