Một vụ hỏa hoạn cấp bốn xảy ra giữa khu phố sầm uất, huy động hàng trăm lính cứu hỏa tham gia cứu viện. Lửa đã được dập tắt, nhưng có gần mười lính cứu hỏa bị thương trong lúc làm nhiệm vụ và được đưa vào phòng cấp cứu.
Đối với giới truyền thông, khung cảnh hỗn loạn hiếm thấy này đúng là chất liệu tuyệt vời cho đầu báo ngày mai. Nhưng với bác sĩ Lưu Gia Tuấn – người đã hoàn thành thực tập y khoa nhiều năm và từng lăn lộn qua không ít phòng bệnh lẫn khoa cấp cứu – thì cảnh tượng này lại là chuyện thường tình.
Chỉ có một điểm khác biệt. Những người được đưa vào hôm nay đều cực kỳ "hợp khẩu vị" của anh, khiến một bác sĩ đang đi tuần phòng như anh cũng tự động xung phong xuống khoa cấp cứu hỗ trợ.
Thực ra, đa số lính cứu hỏa chỉ bị ngạt khói hoặc bong gân, không có gì đáng ngại. Nhưng qua bác sĩ Lưu chẩn đoán, một số người được cho nhập viện để theo dõi. Có được kỳ nghỉ phép ngoài dự kiến, mấy anh lính cứu hỏa mừng như bắt được vàng, nhưng rốt cuộc là phúc hay họa thì sau này mới biết.
Ví dụ như lúc này, Gia Tuấn vừa chạy tới phòng cấp cứu thì thấy một anh lính cứu hỏa mặt mũi lấm lem, quần áo ướt sũng. Nhưng khói đen cũng không che lấp được khuôn mặt điển trai. Anh ta khoảng hai mươi tuổi, cực kỳ trẻ trung. Bộ đồng phục ướt đẫm dính sát vào từng thớ cơ, phô diễn trọn vẹn thân hình nam tính. So với thân hình cơ bắp ẩn dưới lớp áo blouse trắng của Gia Tuấn thì đúng là một chín một mười.
Gia Tuấn sải bước lao tới, đẩy thẳng chiếc băng ca vào phòng khám, tim đập nhanh hơn hẳn. Nhìn anh chàng lính cứu hỏa đẹp trai trước mặt, Gia Tuấn tự nhủ tối nay nhất định phải "xơi tái" bằng được cậu nhóc này.
Gia Tuấn bắt chuyện để đánh giá sơ bộ. Hóa ra cậu chàng tên là Kính Hạo, quả nhiên người cũng như tên. Cậu hơi ho một chút, các chỉ số khác đều bình thường, chắc chỉ là hít phải khói, không có vấn đề gì lớn.
Gia Tuấn nảy ra một kế, liền quay sang bảo cô y tá bên cạnh: "Bệnh nhân này chắc không sao đâu, để tôi tiếp tục kiểm tra cho anh ấy. Cô ra ngoài xem chỗ nào cần người thì phụ giúp đi!"
Nhận lệnh, cô y tá vội vàng chạy ra ngoài sảnh cấp cứu vẫn đang loạn cào cào, bỏ lại Gia Tuấn và Kính Hạo đang nằm trên băng ca trong phòng khám.
Sau khi đeo mặt nạ oxy, Kính Hạo đã bớt ho đi nhiều. Gia Tuấn khấp khởi mừng thầm, nhẹ nhàng nói: "Cậu yên tâm, mọi chỉ số cơ thể đều bình thường. Cậu còn thấy khó chịu ở đâu không?"
Kính Hạo hơi thở gấp, đáp: "Lúc rút lui chắc tôi bị va quệt vào đồ đạc, chân giờ vẫn còn hơi đau."
Nghe đối phương nói vậy, Gia Tuấn mừng thầm trong lòng. Nếu không phải đang đeo khẩu trang, biểu cảm hưng phấn của anh chắc chắn sẽ bại lộ. "Vậy để tôi kiểm tra kỹ lại cho cậu."
Vừa nói, Gia Tuấn vừa đưa tay cởi cúc áo đồng phục trước ngực Kính Hạo, lộ ra chiếc áo ba lỗ trắng bên trong đã ướt sũng mồ hôi. Vòm ngực vạm vỡ cùng hai núm vú ngăm đen phồng lên rõ rệt, phía dưới là cơ bụng sáu múi săn chắc.
Nhìn thấy thân thể gợi cảm đến chảy nước miếng, Gia Tuấn khó lòng che giấu sự hưng phấn. May mà hạ bộ của anh vẫn đang được chiếc quần âu ôm gọn, nếu không chắc chắn đã trở thành trò cười cho bệnh nhân. Nhưng những bước kiểm tra tiếp theo liệu anh có kìm nén nổi không? Gia Tuấn cũng bắt đầu thấy hơi lo.
Gia Tuấn cầm chiếc kéo phẫu thuật đặt lên ngực Kính Hạo. Kéo đưa một đường ngang qua chiếc áo ba lỗ đang bị cơ ngực căng ra chật ních. Chiếc áo lót tức thì bị cắt toạc sang hai bên, mất đi lớp vải chèn ép, hai khối cơ ngực vạm vỡ lập tức nảy lên, rãnh ngực sâu hoắm đập ngay vào mắt Gia Tuấn.
Anh nuốt nước bọt, tiếp tục lia kéo đi xuống, toàn bộ sáu múi bụng cuối cùng cũng thu trọn trong tầm mắt. Thân hình hoàn mỹ trước mặt suýt chút nữa khiến Gia Tuấn mất tự chủ.
Anh vẫn cố nhịn xuống: "Tôi sẽ ấn lên người cậu, nếu thấy đau thì bảo nhé."
Gia Tuấn bắt đầu dùng lòng bàn tay sờ từ cổ của Kính Hạo rồi dần đi xuống. Nơi lướt qua đầu tiên chính là bộ ngực khiến mọi gã đàn ông đều phải thèm thuồng.
Dù cách một lớp găng tay y tế, Gia Tuấn vẫn cảm nhận được sức nóng hừng hực tỏa ra từ cơ thể đối phương. Lực hấp dẫn đó khiến anh không thể kiềm chế mà giở trò sàm sỡ. Bàn tay theo bản năng mơn trớn trên hai khối cơ ngực của Kính Hạo, thỉnh thoảng còn cố tình lướt qua đầu vú cậu. Kính Hạo tội nghiệp đang đưa mỡ miệng mèo mà vẫn chẳng hay biết gì.
"Bác sĩ! Bác sĩ! Lúc vấp ngã tôi không bị đập trúng ngực, anh..."
Nghe giọng Kính Hạo, dưới lớp khẩu trang, Gia Tuấn hơi bối rối, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh: "Hệ thống cơ bắp trên toàn cơ thể có liên kết với nhau. Cơ bắp càng phát triển thì càng dễ bị tổn thương ngầm mà bản thân không nhận ra."
May mà ở đây chỉ có mỗi bệnh nhân, nếu không cái lý do vớ vẩn này đến y tá nghe cũng phải phì cười. Có lẽ những kẻ tứ chi phát triển thường có đầu óc hơi đơn giản. Kính Hạo chẳng mảy may nghi ngờ, cứ để mặc cho hai bàn tay Gia Tuấn vuốt ve xung quanh lồng ngực mình.
Lấy lại tinh thần, Gia Tuấn vẫn phải diễn tròn vai bác sĩ chuyên nghiệp. Anh nghĩ bụng cơ hội "đụng chạm" về sau vẫn còn nhiều, liền di chuyển hai tay xuống vùng cơ bụng quyến rũ kia, rồi chạm đến cạp quần.
"Tôi sẽ cởi quần đồng phục ra để kiểm tra hai chân cho cậu."
Nhìn vị bác sĩ nam trước mặt, Kính Hạo không hề thấy ngại ngùng, chỉ mong mau chóng khám xong nên rất tin tưởng gật đầu.
Nhận được sự tín nhiệm, Gia Tuấn danh chính ngôn thuận tháo thắt lưng của Kính Hạo, lộ ra chiếc quần lót nam hình tam giác màu trắng bên trong.
Gia Tuấn thầm vỗ tay rào rào trong lòng, nghĩ bụng đồ lót trắng đúng là sinh ra dành cho cậu thanh niên ngây thơ này. Thân trên đã bị lột sạch, chiếc quần sịp mỏng manh trước mắt che giấu được cái gì cơ chứ?
Chiếc quần sịp trắng bị đội lên cao vút bởi con cặc bự đang trong tình trạng bán cương, Gia Tuấn tin rằng đây cũng là một phần "công lao" của mình.
Bằng mắt thường ước lượng, nếu con cặc này cương cứng hết cỡ thì ít nhất cũng phải 18cm, hình dáng đầu khấc in hằn rõ mồn một, chắc chắn thuộc dạng đã cắt bao quy đầu.
Đối mặt với cơ thể hoàn hảo, Gia Tuấn thực sự trầm trồ, không kiềm được mà cúi rạp người về phía hạ bộ của đối phương. Khoảng cách chưa đến một gang tay, gần đến mức có thể ngửi thấy mùi ngai ngái đầy hoang dã đặc trưng tỏa ra từ cặc đàn ông.
Vất vả lắm mới lột được chiếc quần dài ra, giờ đây trên người Kính Hạo chỉ còn độc một chiếc quần sịp trắng viền mỏng. Gia Tuấn đè nén dục vọng nguyên thủy, bắt đầu kiểm tra từ mắt cá chân của Kính Hạo đi lên.
Cho đến khi lên đến phần đùi, Kính Hạo có vẻ rất hưởng thụ. Gia Tuấn cố tình sượt tay qua phần đũng quần. Cú chạm này khiến Kính Hạo phản ứng sinh lý rõ rệt, con cặc bên trong quần khẽ giật, vẻ mặt cậu lộ rõ sự bối rối.
Để không bứt dây động rừng, Gia Tuấn không nhìn thẳng vào mắt Kính Hạo, chỉ ra vẻ nghiêm túc khám bệnh. Nhưng trong đầu thì cá cược 100% Kính Hạo vẫn là trai tân. Gia Tuấn biết điểm dừng, trò chơi thú vị này tạm thời kết thúc ở đây, cơ hội ăn đậu hũ vẫn còn nhiều.
Mặc dù Kính Hạo không có dấu hiệu gãy xương, Gia Tuấn vẫn đề nghị cậu ở lại viện theo dõi một đêm. Kính Hạo gật đầu đồng ý, không hề biết mình sắp trở thành con mồi đêm nay của bác sĩ Lưu.
Dục vọng của Gia Tuấn dường như chưa được dập tắt, vừa bước ra khỏi phòng khám, anh lại nhắm ngay sang con mồi khác. Tổng cộng có hai lính cứu hỏa được Gia Tuấn đề nghị nhập viện theo dõi đêm nay, và tất cả đều được xếp vào phòng Ngoại khoa 6A do anh trực chính. Gia Tuấn cực kỳ tự tin vào buổi đi săn đêm nay.
Đã đến lúc giới thiệu về nam chính của câu chuyện, tất nhiên không phải chàng lính cứu hỏa Kính Hạo mà là bác sĩ Lưu Gia Tuấn. Trở thành bác sĩ trực chính khi chưa đầy ba mươi tuổi là niềm mơ ước của bao người, nhưng điều khiến Gia Tuấn tự hào nhất không phải là nghề nghiệp, mà là khuôn mặt sát gái và cơ thể vạm vỡ hoàn hảo của anh. Để có được thân hình này, anh đã phải tập luyện khổ cực, không chỉ vì sự kiêu hãnh cá nhân, mà còn vì sức hút đối với người đồng giới.
Một nam thần vừa có ngoại hình xuất chúng vừa có sự nghiệp thành đạt như anh tất nhiên khiến các cô gái xung quanh đổ xô theo đuổi, người tự nguyện ngã vào lòng nhiều không đếm xuể, nhưng thái độ mập mờ của anh luôn khiến họ phải thất vọng quay về.
Gia Tuấn đã nhận thức rõ xu hướng tính dục của mình từ nhỏ. Vốn lạc quan, anh chẳng hề tự ti mà ngược lại càng hiểu rõ bản thân muốn gì. Để thu hút người đồng giới, anh không ngừng chăm sóc nâng cấp bản thân, khuôn mặt và cơ thể anh trở thành món hàng tuyệt phẩm trong giới đồng tính.
Có vốn liếng trời cho, những người trong giới nhòm ngó anh xếp thành hàng dài. Nhưng Gia Tuấn không phải loại người lăng nhăng ai cũng có thể chạm tới, cũng đừng lầm tưởng anh là kẻ si tình chung thủy.
Gia Tuấn không lăng nhăng chỉ vì những gã đàn ông chất lượng trung bình anh căn bản không thèm để mắt tới. Nhưng một khi đã lọt vào tầm ngắm, anh sẽ dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích.
Nhưng đừng nghĩ Gia Tuấn là một kẻ biến thái cuồng dâm, bất chấp thủ đoạn để thỏa mãn dục vọng của mình. Khi khoác lên mình chiếc áo blouse trắng, anh vẫn là một chuyên gia thực thụ.
Nếu đối phương là trai thẳng 100%, anh chỉ thỉnh thoảng kiếm cớ nghịch ngợm sờ mó một chút, tuyệt đối không dùng trò "bá vương ngạnh thượng cung". Nhưng một khi xác định được đối phương là người trong giới, Gia Tuấn muốn là phải có, hiếm khi thất thủ.
Với ngoại hình nam tính ngời ngời và "bộ đồ nghề khổng lồ", Gia Tuấn là hình mẫu lý tưởng cho vị trí làm Top. Thế nhưng anh từng có một mối tình yêu say đắm, cam tâm tình nguyện nằm dưới vì người đó. Đáng tiếc tình yêu ấy sớm nở tối tàn, cuối cùng đường ai nấy đi, ai đúng ai sai có dịp sẽ kể sau.
Sau khi chịu tổn thương, Gia Tuấn càng biết cách bảo vệ bản thân, không còn dễ dàng bộc lộ tình cảm chân thật. Anh khoác lên mình lớp vỏ bọc của một tên playboy chính hiệu, lại mắc "hội chứng" đam mê những gã cơ bắp hao hao người yêu cũ.
Niềm vui lớn nhất của anh bây giờ là đùa giỡn, huấn luyện những anh chàng đẹp trai này, khống chế dục vọng của họ trong lòng bàn tay.
Hình mẫu đàn ông cơ bắp như lính cứu hỏa, anh cũng đã chơi qua không ít. Mỗi khi nhớ lại sức hấp dẫn nam tính của họ, anh lại thấy hưng phấn. Giống như hai anh chàng nhập viện hôm nay, chỉ cần nhìn ngoại hình đã khiến anh chảy nước miếng.
Nếu không phải vì chưa xác định được xu hướng tính dục của họ, hai gã cơ bắp này đã sớm nằm gọn trong lòng bàn tay anh rồi. Nhưng vốn là kẻ thích tấn công, anh sẽ không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào.
Ban đêm ở phòng bệnh 6A tĩnh lặng lạ thường, đa số bệnh nhân đã chìm vào giấc ngủ. Đội ngũ y bác sĩ vừa trải qua một phen bận rộn giờ mới được nghỉ ngơi đôi chút.
Các cô y tá bắt đầu lấy hai anh chàng lính cứu hỏa vừa nhập viện ra làm chủ đề tán gẫu. Đương nhiên không nằm ngoài chuyện bàn tán về vóc dáng vạm vỡ và khuôn mặt điển trai của họ. Những lời này lọt vào tai bác sĩ Lưu đang ngồi trong góc phòng khiến anh chướng tai vô cùng.
Hai chàng trai cực phẩm nhập viện hoàn toàn do một tay anh dàn xếp. Đã ôm mộng độc chiếm họ, Gia Tuấn coi tất cả những y tá dám có ý đồ đen tối với họ như kẻ thù không đội trời chung.
Y tá ca đêm sau khi giao ca ít đi thấy rõ, công việc cũng bắt đầu dồn lại. Nếu không có ca cấp cứu đột xuất, Gia Tuấn cơ bản có thể nghỉ ngơi ở phòng trực.
Tranh thủ lúc mọi người đang bận bịu, Gia Tuấn lặng lẽ bước đến gần giường bệnh của hai chàng lính cứu hỏa. Chưa nhìn thấy mặt đã nghe tiếng ho của một người. Gia Tuấn bước vội tới, cứ tưởng là Kính Hạo, hóa ra lại là một người khác - Lục Quán Minh.
Quán Minh trông chững chạc hơn Kính Hạo, khí chất đàn ông toát ra mạnh mẽ hơn, thân hình cũng nhỉnh hơn một bậc. Dù đang mặc bộ đồ bệnh nhân rộng thùng thình, anh vẫn có thể thấy rõ thân hình vạm vỡ bên dưới.
Gia Tuấn lập tức tiến đến khám cho anh ta. Việc đầu tiên anh làm là cởi cúc áo của Quán Minh, bộ ngực nở nang cùng cơ bụng hoàn hảo lập tức được phơi bày, kết hợp với hai núm vú thâm đen nhô cao khiến Gia Tuấn cũng phải tự ti.
Anh cầm phần kim loại lạnh ngắt của ống nghe áp thẳng lên lồng ngực nóng rực của Quán Minh. Sự tương phản nóng - lạnh khiến cơ ngực Quán Minh hơi giật nhẹ. Gia Tuấn lén nhìn biểu cảm của anh ta, miệng khẽ nở nụ cười đắc ý, rồi tiếp tục rà ống nghe di chuyển dọc theo rãnh ngực giữa hai múi cơ vạm vỡ.
"Hít thở sâu vào!"
Bệnh nhân đứng trước mặt bác sĩ thường không có quyền lên tiếng. Quán Minh nghe lệnh đương nhiên ngoan ngoãn làm theo. Cùng với nhịp thở phập phồng, bộ ngực càng hiện rõ những đường nét săn chắc khiến Gia Tuấn nhìn sục sôi.
Nhưng chút "phúc lợi" này sao thỏa mãn được anh. Gia Tuấn nhích ống nghe lại gần nhũ hoa hơn. Phần đầu ngực vốn nhạy cảm nay chạm phải vòng kim loại lạnh buốt lập tức phản ứng tụ máu, trở nên cương cứng và sần sùi.
Cùng lúc đó, bên dưới đũng quần anh ta bỗng nhô lên một túp lều cao lớn, khiến Gia Tuấn nhìn mà trong lòng ngứa ngáy điên cuồng. Anh có xúc động muốn cúi xuống liếm mút cặp núm vú thâm đen đầy hấp dẫn kia, hay là há miệng nuốt trọn con cặc khổng lồ đang cương cứng bên dưới lớp quần bệnh nhân.
"Bác sĩ, tôi không sao chứ? Ngày mai là sinh nhật con trai tôi, thằng bé đang đợi tôi về dự tiệc đấy!"
Câu nói vô tình đã kéo Gia Tuấn trở về thực tại, lôi anh ra khỏi vũng bùn tình dục ướt át. Ngọn lửa dục vọng vừa bùng lên trong anh bỗng chốc tắt ngúm như bị dội một gáo nước lạnh.
Anh trả lời bằng giọng lạnh lùng: "Anh không có vấn đề gì lớn, uống nhiều nước vào, ngày mai có kết quả xác nhận thì có thể xuất viện!"
Dù thất vọng tràn trề nhưng Gia Tuấn không bỏ cuộc, anh lập tức nhớ đến Kính Hạo, trong lòng khấp khởi mang theo hy vọng mà đi tới.
Đến bên giường, Kính Hạo có vẻ đã ngủ say. Nhìn khuôn mặt điển trai mang lại cảm giác yên bình, Gia Tuấn lại thất vọng lần hai, định quay người trở về văn phòng.
"Bác sĩ Lưu! Là anh phải không?"
Giọng nói trầm ổn pha chút non nớt của đối phương như một mồi lửa nhen nhóm lên dục vọng trong lòng Gia Tuấn. Hy vọng lần này không công cốc, anh quay lại nhìn khuôn mặt mà mình đã tơ tưởng suốt cả ngày nay.
"Là tôi. Tôi qua xem tình hình của cậu thế nào, tưởng cậu ngủ rồi nên không định làm phiền."
"Tôi ngủ suốt cả chiều nay, sắp chán chết rồi, có anh qua xem tôi mừng còn không kịp ấy chứ!"
Thấy đối phương chủ động bắt chuyện, Gia Tuấn vui như mở cờ, không quên hỏi một câu thăm dò để tránh tình hình xấu hổ như ban nãy.
"Ban ngày không có người nhà đến thăm cậu sao? Bạn gái cậu đâu?"
Kính Hạo chán nản đáp: "Không có. Người nhà tôi đều ở bên Mỹ cả rồi, tôi ở Hong Kong một mình. Tôi chưa có bạn gái. Trừ lúc sếp dẫn mấy người bên báo đài qua chụp ảnh phỏng vấn thì chẳng có ai đến thăm cả. Người anh em Quán Minh của tôi sao rồi?"
Mới nói chuyện lần đầu mà cậu nhóc này đã khai sạch sành sanh gia cảnh. Gia Tuấn nắm chắc phần thắng trong lòng, nhưng vẫn cúi đầu giả vờ lật sổ bệnh án của Kính Hạo để che giấu tà niệm.
"Tôi vừa khám cho anh ấy xong, không có vấn đề gì đâu, mai là xuất viện được rồi. Cậu không cần lo. Nhưng cậu..."
Kính Hạo nghe Gia Tuấn ngập ngừng thì sốt ruột, nắm chặt lấy cổ tay anh:
"Tôi làm sao? Không có vấn đề gì nghiêm trọng chứ? Tôi..."
Vẻ mặt sốt sắng của Kính Hạo khiến Gia Tuấn ngứa ngáy trong lòng, bản tính nghịch ngợm của anh lại trỗi dậy.
"Cậu..."
"Bác sĩ Lưu, anh nhất định phải chữa khỏi cho tôi. Tôi trầy trật lắm mới thi vào được đội lính cứu hỏa, đó là ước mơ từ nhỏ của tôi. Tôi còn chưa qua thời gian thử việc nữa, tôi..."
Gia Tuấn đưa tay vỗ lên bờ vai săn chắc của Kính Hạo.
"Cậu đừng căng thẳng, không bị gãy xương đâu, chỉ là lúc ngã bị căng cơ đùi và bắp chân thôi. Có thể phải kết hợp vật lý trị liệu. Để tôi kiểm tra kỹ lại cho cậu xem sao."
Gia Tuấn càng nhìn càng thích cậu nhóc sở hữu thân hình nam tính nhưng tính cách lại có phần ngây ngô này. Anh tiện tay kéo rèm che quanh giường bệnh lại, tạo ra một không gian kín dành riêng cho hai người, quyết định làm một cuộc "kiểm tra toàn thân" cho cậu.
Kính Hạo ngoan ngoãn ngồi dậy, làm theo lời Gia Tuấn cởi bỏ áo bệnh nhân. Thân hình quyến rũ một lần nữa phơi bày trước mắt anh. Gia Tuấn dùng lại chiêu cũ, dùng ống nghe kích thích vùng cơ ngực phát triển và đôi núm vú nhạy cảm của cậu.
Phản ứng của chàng trai trẻ Kính Hạo mãnh liệt hơn hẳn người đồng đội, hạ bộ rất nhanh đã dựng lên thành một túp lều lớn, trên mặt cậu lộ rõ vẻ ngượng ngùng. Gia Tuấn thu hết phản ứng của cậu vào trong tầm mắt, nhưng vẫn vờ như không thấy, tiếp tục dùng ống nghe lướt qua lại giữa hai bầu ngực, rồi luồn tay đưa ống nghe vòng ra sau lưng cậu.
Động tác này khiến má Gia Tuấn và Kính Hạo kề sát vào nhau. Gia Tuấn để ý thấy Kính Hạo lén liếc nhìn mình. Cái liếc mắt đó khiến Gia Tuấn suýt không kiềm chế nổi, thầm nghĩ cuối cùng cũng tóm được con mồi mới rồi.
"Được rồi. Giờ cậu cởi quần ra để tôi khám hai chân."
Lần này Kính Hạo lập tức lộ vẻ khó xử. Lý do không chỉ vì bên trong lớp quần dài cậu không mặc quần lót, mà quan trọng nhất là "cái đó" đang cương lên cứng ngắc.
"Bác sĩ... Tôi... tôi..."
Gia Tuấn tất nhiên hiểu nỗi khổ của Kính Hạo, nhưng vẫn cố tình hỏi vặn, lạnh lùng nói:
"Có vấn đề gì sao? Bác sĩ thì cái gì mà chưa thấy qua, bác sĩ cũng là đàn ông, cậu không cần phải ngại."
Bệnh nhân phải cởi quần áo trong khi khám bệnh thì Gia Tuấn thấy nhiều rồi. Nhưng hình ảnh một chàng trai cơ bắp tự nguyện cởi quần trước mặt mình đúng là phấn khích tột độ. Sáng nay chỉ có thể nhìn qua lớp quần sịp để phán đoán hình dáng dương vật, giờ thì có thể nhìn toàn cảnh 100%, Gia Tuấn cũng không kìm được mà sinh ra phản ứng sinh lý, dưới háng bắt đầu thấy cộm cộm khó chịu.
Quả nhiên Gia Tuấn là kẻ sành sỏi, nhất là với thể loại trai cơ bắp này. Kết quả ước lượng bằng mắt thường hồi sáng không sai một ly. Dương vật của Kính Hạo đã bơm đầy máu và cương cứng hoàn toàn, chiều dài trọn vẹn 18 phân, phần đầu khấc căng bóng màu hồng nhạt, lỗ sáo còn rỉ ra vài giọt tinh dịch bóng nhẫy. Gia Tuấn thực sự không thể kiềm chế được, tâm trí bay bổng, buột miệng thốt ra vài câu cợt nhả.
"Không ngờ cậu không chỉ có thân hình vạm vỡ, mà ngay cả người anh em bên dưới cũng đáng gờm thế này."
Câu nói của Gia Tuấn không hề khiến Kính Hạo phản cảm, ngược lại còn như gãi đúng chỗ ngứa, khơi dậy sự tự hào của cậu ta. Hóa ra bài này đàn ông nào cũng thích.
"Đâu có... Từ nhỏ tôi đã to như vậy rồi. Hồi cấp ba còn hay bị bạn học lôi ra trêu chọc."
Để che đậy ý đồ, Gia Tuấn vừa giả vờ khám chân cho Kính Hạo, vừa dán mắt quan sát khúc thịt nóng hổi giữa hai chân anh ta, tiếp tục chủ đề đi quá giới hạn.
"Bọn họ ghen tị với cậu nên mới trêu chọc cậu như vậy, cậu không cần phải bận tâm. Sau này đứng trước bạn gái, cậu nhất định sẽ tự hào về nó."
Kính Hạo đỏ bừng mặt, vẻ ngượng ngùng, lúng túng không biết tiếp lời anh thế nào trông thật đáng yêu. Nhưng Gia Tuấn chẳng mảy may thương xót, hai tay vẫn ngang nhiên trượt lên trên, ngày càng áp sát con cặc khổng lồ kia.
"Ây da! Bác sĩ, chỗ này hơi đau!"
Kính Hạo đột ngột kêu lên khiến Gia Tuấn giật mình dừng tay, nhưng con cặc bự của Kính Hạo thì không kìm được mà cứ giật giật lắc lư qua lại như đang vẫy chào anh. Gia Tuấn thực sự không chịu nổi cảnh tượng trước mắt, anh thừa hiểu nếu làm quá hơn nữa thì chắc chắn sẽ rước họa vào thân.
"Đây là triệu chứng căng cơ thôi, không có vấn đề gì lớn."
Ngay lúc Gia Tuấn định rút lui, Kính Hạo bỗng ngượng ngùng nói: "Bác sĩ... bác sĩ tôi..." Nói rồi cậu cuống quýt lấy tay che lấy phần đầu khấc.
Nhìn con cặc của cậu giật càng lúc càng mạnh như sắp bùng nổ, Gia Tuấn lập tức rút chiếc khăn tay trong túi ra ấn chặt lấy quy đầu. Không ấn thì thôi, vừa ấn xuống càng kích thích mạnh vào đầu cặc của cậu. Kính Hạo đột nhiên gồng mình, dương vật co giật vài cái rồi bắn vọt ra từng dòng tinh trùng trắng đục, đặc sệt.
Suy đoán của Gia Tuấn quả không sai, Kính Hạo là một tên trai tân chính hiệu, mới cho cậu ta chút kích thích nhẹ nhàng mà đã khiến cậu ta bắn tinh xối xả.
Gia Tuấn không lường trước được phản ứng của cậu ta lại dữ dội đến vậy. Cả hai tay Kính Hạo, tay của Gia Tuấn và chiếc khăn tay cũng không cản nổi sức bắn kinh người đó. Một tia tinh dịch lọt lưới bắn thẳng lên cơ ngực Kính Hạo.
Kính Hạo xấu hổ tột cùng, liên tục xin lỗi: "Xin lỗi bác sĩ... tôi... tôi chỉ là... bình thường tối nào tôi cũng quay tay... tối nay không làm... cho nên..."
Gia Tuấn đương nhiên không tỏ ra khó chịu, ngược lại còn an ủi cậu: "Cậu đừng bận tâm, tôi là bác sĩ, mấy chuyện này thấy quen rồi. Tôi cũng là thanh niên, cậu không cần phải ngại đâu. Sau này cậu có đời sống tình dục bình thường thì sẽ không như vậy nữa. Chiếc khăn tay này cho cậu mượn, giặt sạch rồi hẵng trả lại cho tôi."
Để mặc Kính Hạo một mình trên giường tự hồi tưởng lại "lần đầu tiên" của mình, Gia Tuấn dứt khoát vén rèm rời khỏi. Anh giơ tay lên, khẽ đưa lưỡi liếm sạch vệt tinh trùng vẫn còn ấm nóng trong lòng bàn tay mình. Hạ bộ của anh lúc này cũng đã thấm đẫm dịch nhờn từ dương vật anh tiết ra. Trong đầu anh đang bận tính toán xem làm cách nào để đưa cậu em dâm đãng này vào tròng.