Thức trắng một đêm, dù tràn trề sinh lực đến đâu thì Gia Tuấn cũng cảm thấy mệt mỏi. Nhưng nghĩ đến cảnh tượng đầy kích thích khi khám cho cậu lính cứu hỏa đêm qua là anh lại cảm thấy rạo rực, dương vật bất giác ngóc đầu dậy trong lớp quần chật chội.
Chỉ tiếc đang trong giờ trực không tiện quay tay. Anh đành phải cố tập trung làm mấy việc vặt vãnh mong phân tán sự chú ý, để khỏi nhớ đến Kính Hạo cùng cơ thể gợi tình của cậu nữa.
Thế nhưng dục vọng của một gã đàn ông đang trong độ tuổi sung mãn một khi đã bùng lên thì sao dập tắt dễ dàng được. Càng cấm cản lại càng nhớ nhung. Cả đêm con cặc anh luôn trong trạng thái cương cứng, lại bị đè nén dưới chiếc quần âu chật chội. Sự đè nén và cọ sát liên tục khiến quần lót bên trong đã thấm đẫm precum. May mà chưa thấm ra ngoài quần tây, nhưng cái mùi hương kích dục thoang thoảng đặc trưng của tinh dịch đàn ông nhanh chóng lan ra ngoài đũng quần.
Khó khăn lắm mới cầm cự được đến lúc giao ca, Gia Tuấn thực sự không chờ nổi thêm một phút giây nào nữa, chỉ muốn tìm bạn tình, giải quyết xong cơn dục vọng này mới an tâm ngủ ngon được. Đương nhiên, trong đầu anh lúc này vẫn chỉ quanh quẩn hình bóng thân thể bốc lửa của Kính Hạo.
Thay một bộ đồ bình thường, Gia Tuấn lao ra khỏi văn phòng, nhanh chóng tiến về bãi đỗ xe. Đi chưa được hai bước, anh chợt để ý thấy phía góc tường đằng xa có người đang lặng lẽ nhìn mình.
Ngoảnh lại nhìn kỹ, hóa ra người này chính là Kính Hạo – kẻ đã làm anh khổ tâm suy nghĩ suốt cả đêm. Ngọn lửa dục vọng vốn đang cháy hừng hực trong anh lại bùng lên như bị đổ thêm dầu vào lửa.
"Kính Hạo? Là cậu sao? Cậu tìm tôi có việc gì à?"
Kính Hạo lúng túng nhìn Gia Tuấn: "Bác sĩ Lưu? Chào anh! Anh tan làm rồi à?"
"Tôi vừa tan ca, cậu tìm tôi sao?"
Kính Hạo ấp úng, ngập ngừng nói: "Tôi... tôi chỉ muốn trả lại anh chiếc khăn tay tối qua, tôi đã giặt sạch nó rồi!"
Gia Tuấn nhận lấy chiếc khăn tay Kính Hạo đưa qua, lập tức nhớ lại bộ dạng vừa đáng thương vừa chật vật lúc bắn tinh xối xả đêm qua của cậu. Lại nghĩ đến việc trên chiếc khăn tay này có thể vẫn còn vương lại mùi tinh dịch của Kính Hạo, một luồng khí nóng rực lại xông thẳng xuống hạ bộ.
"Cảm ơn cậu, tôi cũng không gấp. Sao cậu không ở trong phòng bệnh nghỉ ngơi? Chân cậu còn đau không?"
"Chân tôi... tốt hơn nhiều rồi, chỉ là..."
Một chàng trai trẻ tuổi vạm vỡ lại bày ra vẻ mặt lúng túng đáng thương, quả nhiên có thể khiến bất cứ ai kích động muốn ôm cậu ta vào lòng.
"Cậu có chuyện gì cứ nói với tôi đừng ngại, giờ tôi đang rảnh."
"Bác sĩ Lưu, tôi... tôi..."
Thấy Kính Hạo cứ ấp úng muốn nói lại thôi, người sốt ruột ngược lại là Gia Tuấn. Để đạt được mục đích, anh đành phải tiến thêm một bước:
"Tôi thấy cậu cũng mới ngoài hai mươi. Thực ra tôi trạc tuổi cậu, cùng lắm cũng chỉ hơn cậu hai, ba tuổi thôi. Đừng gọi tôi là bác sĩ Lưu nữa, cứ gọi là Gia Tuấn đi, có chuyện gì cậu cứ thoải mái nói với tôi!"
Vẻ mặt mừng rỡ hiện lên trên khuôn mặt Kính Hạo, khác hẳn với vẻ ngập ngừng ban nãy.
"Tôi thực sự có thể gọi anh là Gia Tuấn sao? Tôi có rất nhiều điều muốn hỏi anh."
Nhìn dáng vẻ vui mừng của Kính Hạo, Gia Tuấn cũng đáp lại bằng một nụ cười đẹp trai đầy mê hoặc.
"Ở đây nhiều người qua lại không tiện nói chuyện, hay là về văn phòng của tôi rồi nói tiếp."
Hai người ở chung trong một không gian kín, Gia Tuấn cảm nhận rõ bầu không khí nóng rực đang từ từ nhen nhóm trong căn phòng.
"Bác sĩ Lưu... à không, anh Gia Tuấn, hay tôi gọi anh là anh Tuấn được không?"
"Đương nhiên là được, gọi thế nghe thân thiết hơn."
"Tôi... tôi không biết phải mở lời thế nào!"
"Trước mặt anh cậu cứ thoải mái nói ra hết đi, hay để tôi hỏi cậu trước nhé! Có phải từ nhỏ cậu đã quyết tâm làm lính cứu hỏa không?"
Kính Hạo vội vã gật đầu tán thành: "Từ nhỏ, mỗi lần nhìn thấy lính cứu hỏa là tôi lại rất ngưỡng mộ thân hình vạm vỡ, phong độ của họ. Thế nên từ bé tôi đã đam mê tập luyện thể thao, nhằm rèn luyện thân hình cường tráng, đủ điều kiện trở thành một người lính cứu hỏa. Lên trung học được một thời gian ngắn thì tôi cùng gia đình sang Mỹ định cư. Nếu so với người bản xứ, thể chất của tôi căn bản không có cửa thi đỗ lính cứu hỏa bên đó. Vì vậy, sau khi tốt nghiệp cấp ba, tôi đã một mình về lại Hong Kong để thi vào ngành này, thi tận hai lần mới đậu được đấy."
"Nhìn vóc dáng của cậu, tôi cũng đoán ra cậu đã phải bỏ ra không ít công sức khổ luyện."
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý. Kính Hạo chợt nhớ tới chuyện đêm qua. Gia Tuấn là người đàn ông đầu tiên trong đời chứng kiến cảnh cậu xuất tinh mất kiểm soát. Trước mặt Gia Tuấn, Kính Hạo bỗng có cảm giác như mình đang trần truồng không mảnh vải che thân.
Mặt cậu đỏ bừng: "Anh thấy... tôi có phải là kẻ không bình thường không?"
Cuối cùng cũng vào chủ đề chính. Con cặc vừa mới chịu thu binh của Gia Tuấn lại bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy.
Gia Tuấn thực sự yêu thích dáng vẻ của cậu trai trẻ trước mặt này, trông vừa ngốc nghếch, vừa ngây thơ vô tội, nhưng lại sở hữu một thân hình gợi tình chết người:
"Ý cậu là chuyện cậu xuất tinh đêm qua hả? Nói thật, tôi hiếm khi thấy một chàng trai đã ngoài hai mươi tuổi mà vẫn phản ứng nhạy cảm đến vậy.
Phản ứng đó thực ra rất thường gặp ở mấy cậu thiếu niên mới bước vào độ tuổi dậy thì, chỉ là đến độ tuổi của cậu mà vẫn còn nhạy cảm như thế thì hơi hiếm. Nhưng tuyệt đối không thể nói là không bình thường đâu, cậu đừng lo. Giống như đêm qua tôi đã nói, sau này cậu trải nghiệm đời sống tình dục nhiều hơn thì sẽ không như vậy nữa."
Đã mở lời được rồi, vẻ mặt vốn căng thẳng của Kính Hạo cũng dần giãn ra, cách nói chuyện trở nên tự nhiên hơn: "Nhưng chuyện này mang lại cho tôi rất nhiều phiền toái."
Thấy Kính Hạo đã chịu cởi mở tâm sự chủ đề này với mình, Gia Tuấn quyết định đi thẳng vào vấn đề:
"Cái không bình thường mà cậu nói, có phải là cậu rất dễ nảy sinh ham muốn tình dục, giống như đêm qua? Sau khi nảy sinh ham muốn thì chỉ biết giải quyết nhu cầu bằng tay, nhưng quay tay lại không thể thỏa mãn cậu hoàn toàn, có phải là như thế không? Tôi tin là cậu còn đang lo sợ mình bị chứng xuất tinh sớm nữa, đúng chứ?"
Gia Tuấn đã nói trúng phóc tâm bệnh dồn nén bấy lâu nay trong lòng Kính Hạo, cậu cũng bắt đầu lấy dũng khí nói ra suy nghĩ trong lòng:
"Từ nhỏ tôi đã khá hướng nội, lên trung học lại sang Mỹ. Bên đó đất khách quê người, căn bản không có bạn bè gì, kiến thức giới tính toàn phải tự tìm hiểu trên mạng."
"Từ lúc bắt đầu thủ dâm, độ một năm trở lại đây tôi phát hiện ra cứ xem phim heo là mình bắn tinh rất nhanh. Nhưng xả xong thì ham muốn lại ập đến ngay, "cái đó" rất dễ cứng lên lại, tinh dịch cứ thế rỉ ra không ngừng."
"Có ngày tôi thử quay tay đến ba hiệp nhưng tình trạng vẫn không cải thiện, chuyện này khiến tôi vô cùng phiền não. Từ lúc thi đỗ vào đội cứu hỏa, tôi thường xuyên chạm mặt các anh em trong phòng tắm tập thể. Cứ mỗi lần nhìn thấy thân hình vạm vỡ trần truồng của họ, ham muốn tình dục của tôi lại bùng phát. Tôi có phải là kẻ tâm lý biến thái không? Rốt cuộc có phải tôi bị đồng tính không? Tôi..."
Gia Tuấn cảm thấy Kính Hạo ngây thơ như một tờ giấy trắng, suy nghĩ của cậu ta rất đơn thuần. Tà niệm dần nổi lên trong lòng, trong đầu anh giờ tràn ngập viễn cảnh "huấn luyện" gã cơ bắp trẻ tuổi này.
"Kính Hạo, trước tiên cậu đừng nghĩ mọi chuyện phức tạp và tiêu cực như vậy. Trong y học, đồng tính luyến ái đã được công nhận là xu hướng tính dục bẩm sinh, không phải là bệnh hoạn hay tâm lý biến thái gì cả, đó chỉ là sự lựa chọn cá nhân thôi.
Hơn nữa, cậu có phải gay hay không thì hiện tại chưa phải là trọng điểm, cái cần quan tâm bây giờ là làm sao giúp cậu giải quyết nhu cầu sinh lý, để ham muốn tình dục không ảnh hưởng đến cuộc sống đời thường của cậu."
Phân tích mang đậm tính chuyên môn của Gia Tuấn khiến Kính Hạo có một niềm tin chân thành đối với anh: "Vậy... anh Tuấn, anh có sẵn lòng giúp tôi chuyện này không? Vấn đề này đã ám ảnh tôi suốt một thời gian dài."
"Cậu có tin tưởng tôi không?"
Kính Hạo đáp một cách kiên định: "Vấn đề này tôi chưa từng mở miệng nói với ai, hiếm lắm mới có anh thấu hiểu cảm giác của tôi, đương nhiên tôi phải có lòng tin ở anh rồi."
Gia Tuấn dùng ánh mắt chân thành để che giấu dục vọng ác quỷ phía sau: "Nếu cậu đã tin tôi, vậy cậu phải làm theo sự chỉ dẫn của tôi. Tôi sẽ dùng góc độ y học để tìm hiểu mức độ ham muốn tình dục của cậu trước, rồi dùng góc độ tâm lý học để tìm ra nguyên nhân sâu xa, sau đó mới giúp cậu kiểm soát ham muốn cũng như giải quyết các vấn đề do ham muốn tình dục gây ra. Quá trình điều trị sẽ phụ thuộc vào phản ứng và tiến độ của cậu, có thể sẽ mất một thời gian đấy."
Kính Hạo như thể người chết đuối vớ được cọc, trên mặt lại khôi phục khí chất của một chàng trai tự tin.
Dục vọng đã bắt đầu ngập tràn trong tâm trí, Gia Tuấn đã nhẩm tính xong toàn bộ kế hoạch huấn luyện Kính Hạo. Mục đích đương nhiên là để biến gã cơ bắp này thành con chó ngoan ngoãn của mình.
"Trước tiên cậu hãy trả lời tôi vài câu hỏi. Từ lúc cậu bắn tinh đêm qua đến giờ cũng được mười mấy tiếng rồi, hiện tại cậu còn ham muốn không?"
Kính Hạo cúi gằm mặt, nói nhỏ: "Còn..."
Gia Tuấn tỏ vẻ nghiêm túc nói: "Kính Hạo, cậu ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt tôi. Vấn đề của cậu có thể bắt nguồn từ sinh lý, nhưng tôi tin yếu tố tâm lý mới là quan trọng nhất. Nếu cậu muốn quá trình điều trị suôn sẻ, điều đầu tiên cậu cần vượt qua là phải cởi mở cõi lòng, dũng cảm đối mặt với vấn đề và nhu cầu của chính mình, nghĩ gì thì nói nấy. Có như vậy tôi mới bốc đúng thuốc được, nếu không thì chỉ phí thời gian thôi!"
Giọng điệu có phần trách móc của Gia Tuấn khiến Kính Hạo hơi hổ thẹn: "Xin lỗi anh Tuấn, tôi..."
Gia Tuấn lại một lần nữa hỏi Kính Hạo bằng giọng điệu đanh thép: "Từ sau khi xuất tinh đêm qua, hiện tại cậu còn ham muốn hay không?"
Kính Hạo cuối cùng cũng lấy hết dũng khí, dùng giọng điệu kiên định trả lời câu hỏi của Gia Tuấn: "Có, hơn nữa còn rất mãnh liệt. Tôi thú thật với anh, từ lúc tỉnh dậy sáng nay, chỗ đó của tôi chưa từng xìu xuống, dịch nhờn vẫn không ngừng tiết ra."
Mỗi khi nghĩ đến lời Kính Hạo miêu tả tình trạng hạ bộ của cậu, trong đầu Gia Tuấn lại hiện lên khung cảnh đầy quyến rũ đêm qua. Khóe miệng anh rốt cuộc cũng nở một nụ cười ranh mãnh: "Nói cho anh nghe cảm giác hiện tại của cậu xem nào?"
Kính Hạo cuối cùng đã phá vỡ rào cản đạo đức để bộc bạch tình trạng của bản thân: "Hiện tại cả người tôi đang có cảm giác máu nóng sôi sục, phần dưới rất hưng phấn, tôi rất muốn bắn tinh."
Cuối cùng cũng vào đúng mạch, Gia Tuấn bắt đầu từng bước dẫn dắt: "Máu nóng sôi sục mà cậu nói là thế nào? Bắt đầu từ lúc nào? Có giống với tình trạng đêm qua không?"
"Bây giờ cả người tôi đều thấy nóng bừng, tương tự như đêm qua. Cảm giác này... cứ mỗi lần tôi nhìn thấy những người đàn ông giống như anh thì lại xuất hiện."
"Người đàn ông giống như tôi là ý gì? Cậu giải thích chi tiết hơn xem."
Kính Hạo ngập ngừng một lát rồi nói tiếp: "Ý tôi là... những người đàn ông đẹp trai, vóc dáng vạm vỡ, ví dụ như đồng nghiệp trong sở cứu hỏa của tôi, và ví dụ như anh Tuấn. Thế nên tôi mới nhớ đến anh, rất muốn được gặp anh."
Nghe Kính Hạo nói vậy, Gia Tuấn cũng có chút lâng lâng: "Hiểu rồi. Tôi muốn xem thử tình trạng dương vật của cậu bây giờ được không?"
Kính Hạo tin tưởng Gia Tuấn tuyệt đối - giờ cứ như bị trúng tà, răm rắp nghe theo mệnh lệnh. Cậu thế mà lại phóng khoáng đứng bật dậy, dứt khoát cởi phăng chiếc quần bệnh nhân ra.
Vì nửa thân trên vẫn đang mặc áo, Gia Tuấn chỉ có thể nhìn thấy một góc chiếc quần sịp trắng hình tam giác bên dưới vạt áo. Đây không phải lần đầu có một chàng trai cơ bắp cởi quần trước mặt anh, nhưng đây là lần khiến Gia Tuấn hưng phấn nhất, bởi đối tượng lại là bệnh nhân của anh.
Lại nghĩ tới chuyện hiện giờ trong phòng chỉ có hai người bọn họ, những ảo tưởng tình dục về quan hệ với bệnh nhân từ trước đến nay cuối cùng cũng có thể trở thành hiện thực, tâm trạng Gia Tuấn càng thêm sục sôi.
Dù chưa thể nhìn rõ toàn cảnh, nhưng bầu dái to căng đang bị nhét chật ních dưới lớp quần sịp, cộng thêm mùi tinh dịch không ngừng tỏa ra, Gia Tuấn đã có thể tưởng tượng được con cặc giấu bên dưới lớp quần đó chắc chắn đang ngóc đầu vươn cao ngạo nghễ.
Kính Hạo giờ đã là chim trong lồng, Gia Tuấn cũng không vội vã gì. Dục tốc thì bất đạt. Anh quyết tâm phải huấn luyện chàng trai này thành một con chó dâm đãng mới được.
Gia Tuấn lấy từ trong ngăn kéo ra một đôi găng tay cao su y tế bán trong suốt đeo vào, rồi lôi từ sau cánh cửa ra một chiếc gương toàn thân đặt ngay trước mặt Kính Hạo.
"Cậu hay có ảo tưởng tình dục với những người đàn ông cơ bắp đúng không?"
Kính Hạo gật đầu đồng ý.
"Bản thân cậu cũng sở hữu một thân hình vạm vỡ, vậy cậu có bao giờ nhìn vào cơ thể mình khi thủ dâm chưa?"
Chưa đợi Kính Hạo trả lời, Gia Tuấn đã thò tay kéo toạc chiếc áo bệnh nhân trên người cậu, phô bày toàn bộ dàn cơ bắp cuồn cuộn của cậu trước gương. Toàn thân chỉ còn độc chiếc quần sịp tam giác, Kính Hạo tỏ ra hơi bẽn lẽn, nhưng ánh mắt lại như đắm chìm vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương, các thớ cơ trên người cũng bất giác hưng phấn gồng lên.
Những khối cơ căng cứng khiến từng đường nét hiện lên càng thêm sắc sảo. Dưới lớp quần sịp trắng tinh, hình dáng con cặc hằn rõ. Lỗ sáo trên đầu khấc vẫn liên tục rỉ ra dâm dịch, làm ướt sũng nửa chiếc quần lót, khiến nó trở nên bán trong suốt. Mùi tinh dịch quyến rũ lan tỏa khắp căn phòng, khiến Gia Tuấn nhìn mà máu nóng rần rần sôi sục.
Gia Tuấn đứng dậy vòng ra sau lưng Kính Hạo, cùng cậu đắm chìm vào hình ảnh trong gương: "Tôi muốn xem phản ứng của dương vật cậu."
Kính Hạo lúc này như bị ma ám, chẳng những không kháng cự yêu cầu của Gia Tuấn, mà trong lòng còn mong mỏi Gia Tuấn sẽ giở trò đồi bại với mình.
Cậu cứ thế mặc cho Gia Tuấn từ phía sau thò bàn tay phải đã đeo găng y tế ra, cách một lớp quần lót nâng đỡ lấy con cặc cứng ngắc như một thanh sắt nóng rực gần như sắp bốc cháy, cùng bầu dái sưng to của cậu.
Nhận được sự ngầm cho phép qua ngôn ngữ cơ thể của Kính Hạo, Gia Tuấn cũng bắt đầu buông thả. Anh ép sát cơ thể mình vào lưng cậu, tay trái đeo găng đặt lên ngực phải Kính Hạo nhẹ nhàng xoa nắn.
Cái tư thế sàm sỡ này đến cả Gia Tuấn cũng thấy hơi quá đáng, nhưng dục vọng vượt mức đã chi phối hành động của anh, khiến hai tay bắt đầu phối hợp nhịp nhàng.
Đầu tiên là nhẹ nhàng xoa nắn khối cơ ngực to đến mức một bàn tay cũng không bao phủ hết được, rồi dùng đầu ngón tay kích thích nhẹ vào núm vú đang nhô cao, khiến nó dần trở nên sưng tấy.
Lần đầu tiên bị người khác trực tiếp thực hiện hành vi kích dục trên cơ thể, cộng thêm động tác chí mạng này khiến toàn thân Kính Hạo khẽ run rẩy như bị điện giật. Và phản ứng kịch liệt nhất chính là con cặc dưới lớp quần sịp.
Đương nhiên con cặc nhạy cảm lúc này hoàn toàn nằm gọn trong lòng bàn tay của Gia Tuấn. Anh cảm nhận rõ con cặc sau lớp vải đang bành trướng với tốc độ chóng mặt, chỉ trong vài giây quy đầu đã đội sát lên cạp quần lót, chực chờ phá kén chui ra.
Được giải phóng khỏi chiếc quần là ước muốn chủ quan của "Kính Hạo nhỏ", nhưng Gia Tuấn đâu định để khúc thịt dâm đãng này toại nguyện. Anh luồn tay vào trong quần, ấn cây gậy thịt nóng hổi kia quay về chỗ cũ. Nhưng không gian bên trong quá chật chội, anh chỉ đành bẻ ngang con cặc nhét chặt vào trong quần sịp. Cùng lúc đó, động tác này vô tình ép lượng precum ứ đọng trong dương vật mất kiểm soát ộc ra khỏi lỗ sáo, khiến chiếc quần sịp vốn đã ướt nay càng thêm thê thảm.
Chỉ một động tác kích thích nhỏ của Gia Tuấn, cộng thêm hình ảnh cơ thể của chính mình trong gương, đối với một thanh niên zero kinh nghiệm tình dục như Kính Hạo thì đó đúng là một đòn chí mạng.
Dục vọng xuất tinh bắt đầu ồ ạt xông qua ống dẫn tinh lao thẳng tới tuyến tiền liệt, quy trình bắn tinh sắp tiến tới giai đoạn mấu chốt. Mọi sự phối hợp co thắt của các nhóm cơ đều bị bàn tay của Gia Tuấn theo dõi sát sao.
Ngay khoảnh khắc sắp sửa bùng nổ, Gia Tuấn đang nắm chặt dương vật của Kính Hạo, đột ngột dùng ngón cái của cả hai bàn tay miết mạnh vào phần dây thắng dưới quy đầu. Động tác này cực kỳ hiệu quả, một cơn đau nhẹ xộc thẳng vào hệ thần kinh trung ương của Kính Hạo, cảm giác muốn bắn tinh rút lui nhanh chóng.
Trước kia khi quay tay để thỏa mãn nhu cầu tình dục, Kính Hạo chỉ cần tự kích thích nhẹ là đã bắn xối xả. Lần này cơ thể cậu bị người khác trực tiếp đụng chạm, kích thích mạnh mẽ hơn gấp trăm lần, nhưng ham muốn xuất tinh lại được kìm lại thành công. Cảm giác này khiến Kính Hạo vui sướng vì đạt được kết quả ngoài mong đợi.
Gia Tuấn đắc ý vì bản thân đã khống chế thành công ham muốn xuất tinh của Kính Hạo: "Cách tôi dùng hai tay kích thích cậu chắc chắn mãnh liệt hơn nhiều so với cậu tự mình thủ dâm, khao khát xuất tinh cũng mạnh hơn. Cậu có nhớ khoảnh khắc ngay trước khi cậu suýt bắn, tôi đã sử dụng ngón tay miết mạnh vào phần dây thắng không? Động tác đó giúp cậu kiềm chế dục vọng xuất tinh. Cậu chỉ cần luyện tập nhiều lần, rất nhanh sẽ hoàn toàn làm chủ được thời gian và nhịp độ xuất tinh của bản thân."
Trải nghiệm lần đầu khống chế thành công ham muốn xuất tinh khiến Kính Hạo vô cùng kích động. Cậu nắm lấy bàn tay trái của Gia Tuấn vẫn đang đặt trên ngực mình. Hơi ấm của Gia Tuấn truyền tới từ phía sau lưng, cảm giác hạnh phúc đánh thẳng vào tâm trí Kính Hạo.
"Cảm ơn anh Tuấn, đây là lần đầu tiên tôi kìm hãm xuất tinh thành công."
Ngày tháng còn dài. Không thể vì cái lợi trước mắt mà đánh mất con mồi được. Gia Tuấn đã đạt được mục đích thì không thừa nước đục thả câu mà quyết định rút lui. Anh buông tay khỏi cơ thể Kính Hạo, sau đó tháo găng tay y tế, ung dung ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Đột ngột mất đi cơ thể vững chãi phía sau để nương tựa, Kính Hạo bỗng trào lên một cảm giác trống trải mãnh liệt. Cậu nhìn Gia Tuấn với ánh mắt lưu luyến không nỡ.
Tất cả biểu cảm đó đương nhiên thu hết vào tầm mắt Gia Tuấn, và đó cũng là bước đầu tiên cực kỳ quan trọng trong kế hoạch huấn luyện của anh. Dù đã khống chế được việc xuất tinh, nhưng độ cứng của con cặc Kính Hạo chẳng hề suy giảm, cộng thêm thân hình gợi tình trong gương không ngừng kích thích, cảm giác buồn bắn tinh nhanh chóng tích tụ trở lại.
Tương tự, ngắm nhìn thân thể quyến rũ chỉ mặc độc chiếc quần sịp trắng trước mặt, Gia Tuấn tất nhiên chưa thỏa mãn. Buổi trị liệu tình dục này vẫn chưa kết thúc, anh lại ra một chỉ thị mới:
"Tuy lần xuất tinh đầu tiên đã được kiềm chế, nhưng tôi tin rất nhanh thôi ham muốn bắn tinh sẽ quay trở lại, và khao khát xuất tinh ở những lần sau chỉ có tăng chứ không giảm. Bây giờ tôi muốn cậu tự làm lại những gì tôi vừa thực hành cho cậu xem."
"Cảm ơn anh, lần này em sẽ cố gắng, nhất định không làm anh thất vọng! Anh bảo em phải làm thế nào đi!"
"Cậu cứ làm lại y như cách tôi vừa kích thích cậu, cho đến khi cảm thấy thật sự muốn bắn thì nói cho tôi biết!"
Nhờ thành công lần đầu, Kính Hạo tự tin bắt đầu thử thách lần thứ hai. Cậu dùng tay trái kích thích núm vú bên phải trước. Núm vú tuyệt đối là điểm nhạy cảm bậc nhất trên cơ thể Kính Hạo, dưới sự kích thích đó, dương vật lại nhanh chóng phình to. Nhưng vì Kính Hạo không dùng tay phải để kiểm soát nó, con cặc cứng như đá mất kiểm soát bật ra khỏi mép quần sịp, dâm dịch từ lỗ sáo trào ra khiến cạp quần sịp trở nên ướt nhẹp.
Mất đi lợi thế ban đầu, Kính Hạo vội vàng chữa cháy, lập tức dùng tay phải nắm lấy phần thân cặc đã lộ ra quá nửa. Hai tay phối hợp nhịp nhàng, khao khát bắn tinh nhanh chóng công phá tuyến phòng thủ cuối cùng của Kính Hạo.
Cảnh tượng này khiến vị khán giả duy nhất trong phòng là Gia Tuấn phấn khích tột độ. Cuối cùng, không kiềm chế nổi dục vọng, khi còn chưa kịp đeo găng tay, anh đã nóng lòng thò tay phải ra vuốt ve bờ mông tròn lẳn của Kính Hạo.
Ai ngờ sự kích thích ngoài dự kiến này khiến khao khát xuất tinh của Kính Hạo lại bùng phát như nước lũ tràn đê. Cậu đột nhiên hét lên: "Anh Tuấn, em sắp không nhịn nổi nữa rồi..."
Một tia tinh dịch trắng đục đặc sệt vẽ thành một đường parabol hoàn hảo giữa không trung, bắn thẳng lên mặt gương. Sau đó là sáu, bảy đường parabol nối tiếp nhau xịt thẳng vào tấm gương đang phản chiếu cơ thể căng cứng của cậu.
Tinh trùng bắn lên mặt gương rồi từ từ chảy tràn xuống, đọng lại ở viền khung rồi nhỏ giọt xuống sàn. Sau cơn khoái cảm, lý trí tìm về khiến Kính Hạo cảm thấy thất vọng vì bản thân đã thất bại trong lần thử thách thứ hai.
Gia Tuấn hiểu tâm trạng của cậu lúc này: "Cậu đừng thất vọng, muốn kìm hãm xuất tinh cần phải luyện tập nhiều lần mới thành công được. Nếu cậu muốn, tôi có thể tiếp tục hỗ trợ cậu luyện tập."
"Nếu anh Tuấn đồng ý thì em đương nhiên muốn."
"Tôi tin là hôm nay cậu có thể xuất viện rồi. Ngày mai cậu cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi, ngày kia sau khi tan làm tôi sẽ liên lạc lại với cậu."
Kính Hạo cảm thấy vô cùng ấm áp trước sự ân cần của Gia Tuấn. Sửa sang lại quần áo xong xuôi, cậu chào tạm biệt Gia Tuấn rồi rời đi. Để lại một mình Gia Tuấn ngồi nhấm nháp dư vị của màn trình diễn khiêu dâm ban nãy, trong đầu vẫn đang tính toán xem sau này phải huấn luyện anh chàng lính cứu hỏa như thế nào.
Việc lớn chưa thành, giờ đành phải một thân một mình lau dọn gương và sàn nhà, tiện thể tận hưởng mùi vị tinh dịch của trai tân. Sau đó, anh quay lại bàn làm việc, bật máy tính lên, tua nhanh để thưởng thức lại đoạn video quay lén màn thực hành vừa rồi, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười dâm đãng.
Chợt điện thoại di động của Gia Tuấn vang lên: "Tôi khởi hành rồi, nhưng cậu phải đợi tôi thêm mười phút nữa... Đi trễ là lỗi của tôi, tôi xin đền tội! Lát nữa tôi sẽ cho cậu xem một thứ đồ cực phẩm, đến lúc đó chắc chắn cậu sẽ không nỡ phạt tôi đâu, chờ xem đồ tốt đi nhé! Ha ha ha!"
Gia Tuấn vội vàng rút chiếc USB đang cắm trên máy tính ra, xách cặp lên. Con cặc bự vẫn đang trong tình trạng cương cứng ướt nhẹp bị ép dưới lớp quần âu. Anh vội vã chạy đến nhà người bạn thân – cũng là bạn tình của mình – Trác Phong, để xả sạch cơn ham muốn tình dục đã tích tụ suốt đêm nay.
Trác Phong hiện đang là Thanh tra cao cấp của Đội Cơ động (PTU) thuộc lực lượng cảnh sát, một ngôi sao sáng của ngành. Cơ duyên quen biết giữa bọn họ cũng là một câu chuyện khá thú vị.