Trác Phong hiện đang là Thanh tra cao cấp của Đội Cơ động (PTU) thuộc lực lượng cảnh sát, vẻ ngoài điển trai cộng thêm thân hình vạm vỡ đã khiến anh trở thành một ngôi sao tinh anh trong giới cảnh sát. Đương nhiên, năng lực làm việc của anh cũng thuộc hàng đầu trong số những người cùng cấp. Gia Tuấn và Trác Phong quen nhau vào một đêm của hai năm về trước.
Đó là rạng sáng một ngày thứ bảy. Vào thời điểm này, người bình thường đã sớm đi ngủ, nhưng đây lại chính là "khung giờ vàng" của dân đi quẩy đêm. Gia Tuấn không phải khách quen của các tụ điểm ăn chơi, nhưng đêm đó anh lại có hẹn tụ tập với hội bạn học trường Y tại một quán bar ở Tiêm Sa Chủy.
Gia Tuấn vừa rời bệnh viện liền nhanh chóng lái xe đến điểm hẹn, hy vọng tìm được một chỗ đỗ xe có đồng hồ tính tiền nằm gần quán bar. Đừng nói tới cuối tuần, ngay cả ngày thường muốn tìm một chỗ đỗ xe ven đường ở Tiêm Sa Chủy cũng không dễ dàng gì. Vào "khung giờ vàng" thì lại càng thêm bất khả thi.
Ngay khi Gia Tuấn định bỏ cuộc, lái xe tới bãi đỗ của một trung tâm thương mại ở xa hơn, anh chợt nhớ ra có một người đồng nghiệp từng bảo quanh đây có một con phố vắng khá dễ tìm chỗ đậu, thế là anh lái thẳng tới đó thử vận may.
Khu vực này đúng là hẻo lánh, ít người qua lại, ngay cả đèn đường cũng tối thui, hèn gì chẳng có mấy tài xế tìm ra chỗ này.
Đêm nay Gia Tuấn có vẻ may mắn, vừa rẽ vào ngã tư đã thấy một chỗ đậu xe trống không. Đúng là niềm vui ngoài ý muốn, anh lập tức bật xi nhan, đạp ga chạy tới.
Thế nhưng xe còn chưa kịp tiến vào bãi đỗ xe thì một chuỗi tiếng còi ô tô dồn dập vang lên cùng ánh đèn pha chớp nháy liên tục rọi tới. Vốn là người luôn lái xe an toàn, Gia Tuấn tất nhiên phải lập tức phanh gấp. Ánh đèn chói lóa khiến anh không thể nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh. Chưa kịp định thần thì một chiếc xe thể thao màu đỏ đột ngột tạt ngang trước đầu xe, rồi bẻ lái tốc độ cao định cắm đầu vào giành chỗ đỗ.
Gia Tuấn tứ chi phát triển nhưng không phải tuýp người bốc đồng. Bình thường anh đối xử với bạn bè, đồng nghiệp hay bệnh nhân đều vô cùng lịch thiệp. Dù vậy anh không phải loại đàn ông nhu nhược sợ phiền phức, hễ gặp chuyện bất bình chắc chắn sẽ đứng lên đòi lại công bằng.
Gia Tuấn cam đoan lúc anh rẽ vào, trên đường hoàn toàn không có xe nào khác. Chắc chắn là chiếc xe đỏ kia thấy chỗ trống nên đánh võng tạt đầu hòng chiếm chỗ.
Hành vi vừa vô lý vừa gây nguy hiểm cho người khác của chiếc xe đỏ khiến Gia Tuấn nổi cáu. Anh quyết không nhượng bộ, lập tức đạp ga bẻ lái chen vào bãi đỗ. Hai chiếc xe đồng thời lao vào cùng một chỗ, may mà đôi bên phản xạ nhanh nên mới không xảy ra tai nạn.
Qua lớp kính chắn gió, Gia Tuấn thấy trên xe đối phương có tất cả bốn người đàn ông tính cả tài xế. Kẻ cầm lái là một gã to con, ánh mắt lạnh lùng. Nếu không tính kiểu chạy xe láo toét, thì trong mắt Gia Tuấn gã này được tính là một soái ca.
Gia Tuấn bừng bừng lửa giận đẩy cửa bước xuống. Chỗ đỗ xe nằm ở phía làn đường của mình, đối phương lấn tuyến lao tới rõ ràng là sai. Nhưng chưa đợi Gia Tuấn lên tiếng, gã tài xế người đầy mùi rượu đã xuống xe phủ đầu, trợn mắt chửi bới: "Mày lái xe kiểu đéo gì thế? Hai mắt mày mọc dưới háng à? Thấy tao đang vào còn cố chen ngang, gây tai nạn mày đền nổi không? Cút ngay cho tao!"
Đối phương đã đi sai còn tuôn một tràng lời lẽ thô tục, Gia Tuấn thật sự không nghe nổi, lập tức phản đòn: "Chỗ đậu xe nằm bên làn đường của tao, tao cũng đã bật xi nhan rồi, thằng vô học nhà mày tạt ẩu sai rành rành ra còn dám..."
Lời còn chưa dứt, gã tài xế thân hình vạm vỡ, còn cao hơn anh một chút đã vung tay đẩy mạnh vào vai anh. May mà Gia Tuấn phản xạ nhanh, theo bản năng chống tay lên mui xe, nếu không chắc chắn anh đã mất đà ngã nhào xuống đất.
Gia Tuấn cũng không phải dạng vừa. Thằng chó này đã không thèm nói lý, lại dám động thủ trước, anh quyết không nhịn, siết chặt nắm đấm định đấm một cú trời giáng vào mặt gã.
Nào ngờ, ba gã to con trên xe đã xuống từ lúc nào. Chúng vòng ra sau lưng Gia Tuấn. Nắm đấm chưa kịp vung ra thì cổ tay anh đã bị kẹp chặt, một gã trong số đó còn bồi thêm một cú móc nặng nề vào bụng anh.
Song quyền nan địch tứ thủ, Gia Tuấn đương nhiên không có cửa thắng, cuối cùng bị ba gã to con đè ép cả người xuống nắp capo không nhúc nhích nổi.
Gã tài xế người đầy mùi rượu bước tới, giáng một cái bạt tai vào mặt Gia Tuấn: "Rốt cuộc thằng nào là thằng vô học? Thằng nào sai? Mày nghe cho kỹ, khu này tao là người cầm trịch, mày là loại chó nào mà làm càn ở đây?"
Cái tát không quá mạnh, nhưng sự nhục nhã khi bị một thằng ất ơ tát vào mặt khiến Gia Tuấn tức đến nghiến răng. Nhưng sự thật là tương quan sức mạnh đôi bên quá chênh lệch, Gia Tuấn có khỏe tới đâu thì cũng phải cắn răng chịu đựng.
Cứ tưởng sau khi ra oai xong gã sẽ dừng lại, ai dè thằng khốn này được đằng chân lân đằng đầu, vòng ra phía sau lưng Gia Tuấn (người đang bị đè sấp trên nắp xe):
"Cảnh sát nghi ngờ mày tàng trữ ma túy trên người, bọn tao có quyền khám xét mày..." Ba gã đi cùng nghe vậy cũng cười phá lên, vừa la hét vừa huýt sáo cổ vũ.
Gia Tuấn bị ba người đè chặt căn bản không cựa quậy được, đành nằm yên chịu đựng như cá nằm trên thớt. Gã đàn ông tách hai chân anh ra, rồi dùng hai tay sờ loạn xạ trước ngực và khắp cơ thể anh.
Cái này đâu phải khám xét, hoàn toàn là bạo hành và lăng nhục thể xác. Gã dùng bàn tay to lớn bóp chặt lấy hai khối cơ ngực vạm vỡ của anh. Hai tay gã không ngừng xoa nắn núm vú màu nâu sẫm trên lồng ngực anh, ý đồ rõ ràng là muốn làm anh nhục nhã ê chề trước đám đông.
Bọn chúng đông người, không rõ lai lịch, hành vi lại manh động khiến Gia Tuấn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Gia Tuấn đành tiếp tục cắn răng chịu đựng, đồng thời khắc sâu khuôn mặt gã đàn ông vào trong đầu, thề sau khi thoát thân chắc chắn sẽ tìm chúng trả thù gấp bội.
Hàn động của gã đàn ông tuy thô bạo nhưng đã kích thích phản ứng sinh lý cơ thể anh. Dương vật anh bắt đầu cương lên cứng ngắc, precum rỉ ra từ lỗ tiểu thấm ướt đũng quần sịp. Gia Tuấn chưa từng có trải nghiệm tình dục bị kẻ khác đùa bỡn như thế này, anh động dục là thật, nhưng khó chịu cũng là thật, chỉ mong gã sau khi thỏa mãn thú tính sẽ buông tha cho anh.
Nhưng gã đàn ông không những không có ý định buông tha mà còn hành động quá đáng hơn. Hắn tiếp tục sờ soạng từ lồng ngực xuống cơ bụng, rồi lại vuốt ve từ bắp chân lên trên đùi, rất nhanh đã chạm đến hạ bộ.
Gã mạnh bạo tóm lấy đùm cặc của Gia Tuấn, lòng bàn tay thô to không ngừng nhào nặn con cặc và hai hòn dái qua lớp quần tây. Tuy lực không mạnh, nhưng con cặc quá cỡ của anh đã cương cứng hoàn toàn, đối phương chỉ cần bóp nhẹ cũng có thể khiến Gia Tuấn vừa sung sướng vừa khó chịu vì không được giải tỏa.
Gia Tuấn không nhịn nổi nữa: "Địt mẹ mày, khám xét kiểu đéo gì thế này? Mày cút về khám cho ông già nhà mày đi!!"
Gã đàn ông cười lạnh: "Bố thích làm gì thì làm, thằng nào lắm lời tao khép cho tội chống đối người thi hành công vụ. Có gan thì mày tới cục cảnh sát mà khiếu nại tao."
Nhìn khuôn mặt vặn vẹo của Gia Tuấn, một phần vì khoái cảm, một phần như đang van nài gã tha cho anh. Gã đàn ông hành động càng thêm thô bạo.
Gã cố ý đẩy phần hạ bộ đã cương cứng của mình ép chặt vào khe mông của Gia Tuấn, sau đó liên tục cọ sát qua lớp quần tây, trông giống như gã đang đè anh ta lên mui xe ô tô mà cưỡng hiếp.
Hai bàn tay gã cũng chưa từng dừng lại, túm lấy đùm cặc của Gia Tuấn mà sục một cách thô bạo, dường như gã có ý định ép anh phải bắn tinh ngay tại trận, khiến anh mất mặt trước những người khác.
Bầu không khí nóng rực bao trùm lấy đám người. Hiện trường dần trở nên mất kiểm soát. Đũng quần của ba gã đàn ông còn lại cũng trở nên căng phồng.
Nhưng ba gã này dường như vẫn giữ được sự tỉnh táo. Chút lý trí còn sót lại khiến chúng nhận ra trò đùa đã đi quá trớn. Sợ rằng nếu không ngăn cản thì gã đàn ông cầm lái sẽ xé nát quần áo anh rồi đè anh ra địt ngay giữa bãi đỗ xe mất.
Ba người đàn ông buông tay khỏi người Gia Tuấn, thay vào đó ra sức kéo gã đàn ông người nồng nặc mùi rượu quay trở lại xe. Chúng vừa lôi kéo vừa tận tình khuyên bảo: "Anh Phong, anh say quá rồi! Chúng ta bỏ qua chuyện này đi! Đi thôi! Đi thôi!"
Trước khi chúng đạp ga lái xe đi còn liên miệng cáo lỗi với Gia Tuấn: "Xin lỗi anh, anh ấy uống say quá, mong anh bỏ qua! Xin anh bỏ qua cho!"
Sau đó chiếc xe thể thao phóng vụt khỏi tầm mắt.
Tuy đám bạn của gã đàn ông say rượu liên tục xin lỗi, nhưng lời xin lỗi đó hoàn toàn không thể dập tắt được lửa giận trong lòng Gia Tuấn.
Gia Tuấn rất tự hào về ngoại hình của mình. Anh không ngần ngại việc phô bày cơ thể trong phòng thay đồ cho người khác ngắm. Nhưng từ trước tới nay, chỉ có anh chủ động lấy cơ thể làm vũ khí để chinh phục con mồi, chứ không có chuyện anh cam chịu trở thành công cụ cho kẻ khác đùa bỡn.
Anh nuốt không trôi cục tức này. Anh thề sẽ bắt đối phương phải trả giá.
Về đến nhà, Gia Tuấn vẫn còn căm phẫn vì chuyện tai bay vạ gió vừa rồi. Anh cẩn thận ngẫm lại, gã đàn ông say rượu tự xưng là cảnh sát, chuyện này là thật hay giả?
Gia Tuấn không biết. Nhưng nếu gạt bỏ hành vi khốn nạn của hắn qua một bên, thì với vóc dáng cao to điển trai, quanh người tràn ngập hormone nam tính, hắn quả thực đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng Gia Tuấn.
Suy cho cùng thì đôi bàn tay của hắn đã khơi dậy dục vọng và khoái cảm sinh lý trong cơ thể anh. Dù đối phương là con ông cháu cha, có ô dù lớn cỡ nào, Gia Tuấn thề với trời mối thù này nhất định phải báo. Sẽ có một ngày anh đem cơ thể của hắn xoay vần đùa giỡn trong lòng bàn tay.
Giả sử đối phương thực sự là cảnh sát, Gia Tuấn lại càng cảm thấy hứng thú hơn. Chinh phục một tên cảnh sát ngông cuồng và kiêu ngạo, bẻ gãy nhuệ khí của hắn, ép hắn phải quỳ gối phủ phục dưới chân mình, loại cảm giác thỏa mãn đó thật sự không thể diễn tả bằng lời, chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến người ta hưng phấn rồi.
Mấy ngày nay tâm trạng Gia Tuấn chẳng khá hơn chút nào. Anh liên tục suy nghĩ xem làm sao để tìm ra được người đàn ông mà cả đám gọi là "Anh Phong" kia.
Buổi chiều hôm đó, Gia Tuấn hoàn thành công việc đi tuần các phòng bệnh và định quay về văn phòng, lúc đang đứng chờ ở sảnh thang máy thì lại bị đoạn phim chiếu trên màn hình TV treo tường thu hút.
TV dọc các hành lang của bệnh viện thường xuyên phát đi phát lại các đoạn video tuyên truyền của chính phủ, bình thường Gia Tuấn chẳng thèm để mắt lấy một giây, nhưng chương trình đang chiếu trước mặt lại chính là "Bản tin Cảnh sát" của đài truyền hình Hong Kong.
Một anh chàng cao ráo điển trai, khoác trên mình bộ đồng phục cảnh sát cơ động, đang giới thiệu về công việc của Đội Cơ động cảnh sát PTU.
Kẻ đang đối diện với ống kính máy quay với vẻ mặt chính khí lẫm liệt, dõng dạc thuyết minh kia chính là gã đàn ông vô học đã lởn vởn trong đầu Gia Tuấn mấy ngày nay. Không ngờ thằng khốn này lên sóng truyền hình còn oai phong, đẹp trai hơn cả người thật đêm hôm đó.
Qua vài ngày "lên men", ấn tượng của Gia Tuấn đối với người này đã từ sự căm hận ban đầu biến thành ham muốn thuần phục. Khao khát lớn nhất của anh lúc này là dùng tình dục để chế ngự tính khí ngang bướng của hắn.
Tại sao Gia Tuấn lại dám khẳng định người đang thuyết minh trong bản tin cảnh sát chính là gã đàn ông kia?
Lý do rất đơn giản. Đêm hôm đó, khi bị bọn chúng đè lên nắp capo sỉ nhục, chiếc camera hành trình anh lắp trên xe đã thu lại toàn bộ sự việc.
Khi về phòng làm việc, Gia Tuấn đã tua đi tua lại đoạn video đêm hôm đó không biết bao nhiêu lần, anh nghe rất rõ đám bạn gọi gã là "Anh Phong". Trùng hợp thay, phụ đề trên TV hiện tên người dẫn chương trình chính là "Thanh tra cao cấp Châu Trác Phong", mọi chứng cứ đều ăn khớp với nhau.
Đã khóa được mục tiêu, chiến dịch báo thù của bác sĩ Tuấn lập tức khởi động.
Các cụ nói cấm có sai, biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Đầu tiên, Gia Tuấn lên mạng tìm kiếm thông tin về Châu Trác Phong.
Trác Phong hiện đang là Thanh tra cao cấp của lực lượng cảnh sát PTU. Với vẻ ngoài điển trai cùng vóc dáng lực lưỡng, hắn nhanh chóng trở thành tâm điểm của sở cảnh sát. Đương nhiên, năng lực chuyên môn của hắn cũng thuộc top đầu trong số những người cùng thế hệ, nên hắn được coi là một nhân tố sáng giá đầy tiềm năng trong mắt cấp trên.
Thế nhưng trên diễn đàn của sở cảnh sát, những đánh giá về hắn lại khen chê lẫn lộn. Người thì bảo hắn xử lý công việc công bằng, năng lực vượt trội. Kẻ lại nói hắn quan liêu cứng nhắc, vì muốn tranh công mà độc đoán làm theo ý mình, mặc kệ sống chết của đồng đội.
Thông tin không nhiều, nhưng đủ thấy đằng sau bộ mặt hoàn hảo của Trác Phong thực ra cũng chỉ là một thằng côn đồ vô học.
Dưới sự thúc đẩy của lòng hiếu thắng, Gia Tuấn càng hứng thú hơn trong việc bới móc bộ mặt thật và quá khứ đen tối của Trác Phong. Khi nắm càng nhiều vết nhơ trong cuộc đời hắn, cơ hội khống chế được hắn càng lớn.
Kết thúc một ngày làm việc, Châu Trác Phong cùng một nhóm đồng nghiệp đang ăn tối ở một quán nhậu gần đó. Khi đi ra bãi đỗ xe, hắn phát hiện một chiếc phong bì kẹp trên kính chắn gió.
Về đến nhà, hắn mở phong bì ra mới thấy trong đó là một chiếc thẻ nhớ. Cắm thẻ nhớ vào laptop, bất ngờ thay bên trong lưu trữ trọn vẹn đoạn video xô xát ở Tiêm Sa Chủy vào mấy hôm trước.
Trông thấy cảnh này, Trác Phong hoảng hồn, không thể ngờ hành vi ngu ngốc trong cơn say của mình lại bị người khác quay lại. Trong clip, Trác Phong văng tục chửi thề, còn là người động thủ trước.
Nếu đoạn phim này truyền tới tay lãnh đạo cấp trên, hay tồi tệ hơn là lọt vào tay giới truyền thông, sự nghiệp của hắn chắc chắn sẽ tan thành mây khói.
Bản thân đang ở ngoài sáng, đối phương lại ở trong tối, điều này khiến Trác Phong nơm nớp lo sợ. Gã đã thử dò hỏi ba người bạn đi cùng đêm hôm đó xem họ có nhận được bức thư đe dọa tương tự hay không? Kết luận cuối cùng là đối phương dường như chỉ nhắm vào một mình gã.
Xem lại đoạn video rồi từ từ hồi tưởng lại chuyện đêm hôm đó, Trác Phong bắt đầu cảm thấy hối hận vì sự ngông cuồng của mình. Tất cả chỉ vì hắn đã uống quá chén.
Gã nghĩ bụng chỉ cần yêu cầu của đối phương không quá đáng, gã sẵn sàng thỏa mãn mọi yêu cầu của hắn để có thể giải quyết êm xuôi chuyện này.
Gia Tuấn là một bác sĩ. Dù không học chuyên sâu về tâm lý học nhưng anh vô cùng sành sỏi trong việc nắm bắt tâm lý đối phương. Anh không vội liên lạc lại với Trác Phong, cứ im hơi lặng tiếng tròn một tuần khiến Trác Phong ngày nào cũng sống trong lo sợ.
Mãi cho tới tuần sau, Trác Phong mới nhận được một phong thư khác. Bên trong phong thư là một chiếc sim điện thoại, loại sim giá rẻ không cần đăng ký thông tin chính chủ.
Đối phương không có phương thức liên lạc của Trác Phong nên yêu cầu hắn lắp sim điện thoại này vào máy, sau đó chờ đợi hắn liên lạc.
Kẻ thù đã bắt đầu ra tay. Cả ngày trời, Trác Phong luôn thấp thỏm kiểm tra điện thoại, đảm bảo không bỏ lỡ tin nhắn hay cuộc gọi của tên tống tiền.
Tối hôm đó, khi Trác Phong vừa xong việc, vẫn mặc nguyên bộ cảnh phục trên người, còn chưa kịp thay đồ thì cuộc điện thoại mà hắn chờ đợi bấy lâu cuối cùng cũng tới.
"Tan làm chưa hả, anh Phong?"
Chỉ có đồng nghiệp trong sở cảnh sát mới gọi gã như vậy, Trác Phong tin chắc đối phương chính là kẻ ở Tiêm Sa Chủy vào đêm hôm đó.
"Mày là ai? Mày muốn gì? Có giỏi thì ra mặt nói chuyện cho rõ ràng đi!"
"Được thôi. Tao cho mày năm phút. Trong vòng năm phút phải có mặt tại căn hộ trống trên tầng 6, khu công trường cải tạo thuộc Cục Tái thiết Đô thị."
Công trường cách đây không xa, nhưng muốn đến được trong vòng 5 phút thì hơi khó. Trác Phong chưa kịp phản hồi thì đầu dây bên kia đã cúp máy.
Không còn sự lựa chọn nào khác, thời gian quá gấp rút. Trác Phong đành mặc nguyên cảnh phục, chạy nước rút về phía khu công trường. Hoạt động mạnh dưới thời tiết nóng bức khiến mồ hôi bắt đầu tuôn ra như tắm, lưng áo hắn trở nên ướt sũng.
Sau khi tới căn hộ, hắn phải tiếp tục leo cầu thang bộ. Vừa leo lên đến tầng bốn thì điện thoại đổ chuông, giọng nói từ tai nghe bluetooth truyền vào tai hắn:
"Tố chất cơ thể của cảnh sát Hong Kong cũng chỉ đến thế thôi à? Mày đến trễ rồi đấy!"
Trác Phong thở không ra hơi. Đối phương nghe thấy tiếng thở hồng hộc của hắn qua điện thoại, lại ra lệnh: "Một phút nữa phải có mặt trong căn hộ C, tầng 8!"
Để tránh đối phương phật lòng, lần này Trác Phong dốc hết toàn lực cắm đầu cắm cổ lao lên trên. Rốt cuộc hắn cũng hoàn thành nhiệm vụ trong vòng một phút.
Căn hộ trống trơn không một bóng người, không gian tối om, chỉ có ánh trăng mờ nhạt rọi qua khung cửa sổ.
Điện thoại lại reo lên: "Cởi quần áo ra, sục cặc ngay trước mặt tao!"
Trác Phong không đời nào chịu nghe theo yêu cầu quỷ quái đó. Hắn tin chắc đối phương đang ẩn nấp đâu đó xung quanh, lẳng lặng theo dõi mình. Nhưng xung quanh quá tối, hắn không thể phán đoán ra vị trí của đối phương.
Làm cảnh sát bao nhiêu năm, chưa từng có ai dám trêu đùa, làm nhục hắn như thế này, khiến hắn vô cùng tức giận: "Mày rốt cuộc muốn gì? Đàn ông con trai với nhau thì giải quyết theo cách của đàn ông đi, giấu đầu hở đuôi như con đàn bà vậy?"
"Giải quyết chuyện này thế nào do tao quyết định, tình hình bây giờ không đến lượt mày làm chủ. Tao không phải cấp dưới của mày, mày không có tư cách ra lệnh cho tao. Tao chỉ cần nhấn một nút trên màn hình là tất cả chuyện nhục nhã mày từng làm sẽ được đăng tải cho toàn thiên hạ xem! Mày yên tâm, tao vốn không định làm đến mức đó, mày chỉ cần trả giá cho những việc mày đã làm thôi. Bớt sủa đi, mau cởi quần áo cho tao xem. Đừng đợi đến lúc tao mất hết kiên nhẫn..."
Điện thoại lại phát ra âm thanh của đoạn video quay lại vụ ẩu đả đêm hôm đó. Những lời lẽ chửi bới khiến Trác Phong mỗi lần nghe lại đều cảm thấy xấu hổ vô cùng.
Đối phương từng bước dồn ép khiến Trác Phong rơi vào đường cùng. Hắn hoàn toàn không có sức phản kháng, đành ngậm đắng nuốt cay làm theo. Hắn dùng bàn tay xoa nắn vùng hạ bộ, hành động hời hợt làm cho có.
Tai nghe lại phát ra một đoạn âm thanh khác. Nghe kỹ, hắn nhận ra đây là đoạn âm thanh ghi lại tiếng rên rỉ khi làm tình của hai thằng đàn ông.
Hai người dường như đang địt nhau đến chết đi sống lại, tiếng phạch phạch đặc trưng khi cặc dái dập vào mông phát ra vô cùng rõ ràng. Âm thanh dâm dục truyền vào tai qua tai nghe bluetooth khiến Trác Phong rạo rực.
Khúc thịt trong quần bắt đầu nở ra, khiến trước đũng quần nhô lên một cục vô cùng rõ ràng. Hắn không muốn bất kỳ ai nhìn thấy bộ dạng nhục nhã của mình, nhất là trong bộ đồng phục cảnh sát. Hắn đành hơi khom người xuống, dùng lòng bàn tay che đi đũng quần.
"Tốt! Bây giờ mày đặt toàn bộ đồ nghề trang bị trên người xuống đất. Sau đó cởi đồng phục ra. Cởi thật chậm để tao thưởng thức."
Âm thanh rên rỉ trong tai nghe vẫn không ngừng truyền đến. Trác Phong không còn sự lựa chọn nào khác. Từng chiếc cúc áo được gỡ ra.
Thứ tiên được phô bày là hai khối cơ ngực vạm vỡ, căng tròn bên dưới chiếc áo ba lỗ, theo sau đó là vòng eo thon gọn. Đến khi lớp áo ngoài được cởi ra hoàn toàn, hai cánh tay khỏe khoắn và bờ vai vững chãi, đầy sự nam tính cũng hiển hiện trước mắt Gia Tuấn.
Gia Tuấn có xúc động muốn lao ra, vồ lấy, rồi xé toạc cái áo lót mỏng manh kia. Tất nhiên, Gia Tuấn khó khăn lắm mới tóm được một thằng "nô lệ" chất lượng cao thế này, chuôi dao lại đang nằm trong tay anh, nên anh không việc gì phải vội vàng. Đêm nay, anh nhất định sẽ huấn luyện cho tên cảnh sát này một cách đàng hoàng để báo thù cho nỗi nhục hôm đó.
"Tay trái từ từ vén áo thun lên, tay phải cũng không được lười biếng, tiếp tục sục cặc qua lớp quần đi! Ha ha ha..."
Dục vọng bị đẩy lên tới đỉnh điểm khiến Trác Phong bắt đầu mất kiểm soát. Lý trí và thể xác dần dà bị những âm thanh dâm dục truyền ra từ tai nghe thao túng.
Hắn ngoan ngoãn làm theo chỉ thị, kéo vạt áo ba lỗ ra khỏi cạp quần. Cơ bụng sáu múi nét căng, cơ ngực lớn săn chắc và đôi núm vú sẫm màu lần lượt lên sàn trình diễn.
Thân hình tam giác ngược của tên cảnh sát khiến Gia Tuấn thèm thuồng, phải nuốt nước bọt ừng ực. Đầu óc anh bắt đầu đắm chìm trong những ảo tưởng vô tận. Nhất là khi nhìn vào cái đùm đang nhô cao ngay giữa hai chân đối phương.
"Bây giờ hãy tháo thắt lưng và cúc quần ra."
Trác Phong cứ như trúng tà, ngoan ngoãn nghe lời, từ từ tháo bỏ thắt lưng. Gia Tuấn ngoại trừ sở thích "fetish" đồng phục ra, thì thứ càng khiến anh hưng phấn chính là chiếc quần lót bí ẩn giấu dưới lớp đồng phục tượng trưng cho chính nghĩa kia.
Cùng với khóa kéo từ từ trượt xuống, vùng tam giác thần bí dưới lớp cảnh phục cuối cùng cũng lộ diện.
Hóa ra lại chính là chiếc quần sịp tam giác màu trắng, viền mỏng, cạp trễ mà Gia Tuấn ưng ý nhất. Lớp vải siêu mỏng, cộng thêm dâm dịch đang không ngừng tuôn ra từ lỗ sáo khiến quần sịp ướt đẫm. Hình dáng quy đầu lộ rõ mồn một.
Khi hai tay Trác Phong buông lơi, chiếc quần đồng phục từ từ trượt xuống, để lại duy nhất trên cơ thể một chiếc quần sịp mỏng manh che chắn. Body tam giác ngược hoàn toàn phơi bày, để mặc cho người ta chiêm ngưỡng thỏa thích. Đương nhiên, khán giả tại hiện trường lúc này chỉ có một mình Gia Tuấn.
Gia Tuấn trong thời gian vừa rồi đã lẳng lặng di chuyển ra phía sau lưng Trác Phong. Anh rút ra một chiếc bao vải đen cỡ lớn, chụp thẳng lên đầu Trác Phong khi gã hoàn toàn không phòng bị, đảm bảo hắn không nhìn thấy khuôn mặt mình.
Động tác của Gia Tuấn cực kỳ dứt khoát khiến Trác Phong phải giật mình, khi hắn còn chưa kịp hoàn hồn thì đã bị Gia Tuấn đè lên vai đẩy ngã sấp xuống đất.
Một chuỗi động tác liên hoàn vô cùng trôi chảy, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh. Gia Tuấn với lấy chiếc còng tay trên mặt đất, trong chốc lát đã khóa chặt hai tay gã đàn ông đang quỳ ra sau lưng.
Thân là một cảnh sát được đào tạo bài bản, ngày thường nếu gặp phải tập kích như thế này, Trác Phong chắc chắn chắn sẽ phản ứng nhanh chóng, không dễ dàng chịu khuất phục như vậy.
Nhưng có lẽ một tên cảnh sát sau khi bị lột trần bộ cảnh phục, chỉ còn mặc độc chiếc quần sịp trên người thì cũng giống như bị tước đi biểu tượng của chính nghĩa và quyền lực, sự tự tin và phản xạ tụt dốc không phanh.
Dù bị khống chế, Trác Phong vẫn không chịu khuất phục. Lòng tự tôn nghề nghiệp bị xúc phạm khiến gã liên tục giãy dụa, hy vọng tìm đường thoát thân.
Nhưng Gia Tuấn cũng là dân tập gym, học võ lâu năm, thể hình chẳng thua kém gì Trác Phong, nên cuối cùng anh vẫn đè chặt được đối phương xuống sàn.
"Mày có biết hành hung cảnh sát là trọng tội không? Mau thả tao ra... Tao có thể tha cho mày, bằng không..."
Làm gì có chuyện thả ra dễ dàng như vậy? Nếu sợ thì anh đã không lên kế hoạch thực hiện chuyện này. Bỏ ngoài tai những lời đe dọa của Trác Phong, tội danh hành hung cảnh sát hay phạm pháp gì đó đã bị Gia Tuấn ném hết ra sau đầu, anh quyết định phải tận hưởng miếng mồi ngon trước mắt đã.
Bị còng hai tay, Trác Phong đành mặc cho Gia Tuấn thao túng.
Đầu tiên, Gia Tuấn bắt Trác Phong quỳ gối trên sàn nhà, rồi từ phía sau tung "ma trảo", một tay vồ lấy khối cơ ngực vạm vỡ, tay kia thì liên tục kích thích con cặc đang cương cứng qua lớp quần sịp.
Anh đang tái hiện lại khung cảnh nhục nhã đêm hôm đó, chỉ khác là giờ con mồi và thợ săn đã tráo đổi vị trí cho nhau.
Bị kích thích dồn dập cả trên lẫn dưới, precum từ cặc Trác Phong tuôn ra như suối, thấm qua lớp vải quần sịp, làm ướt lòng bàn tay Gia Tuấn. Thứ dâm dịch tiết ra trước khi giao phối của giống đực này khiến Gia Tuấn hoàn toàn say đắm, không thể dứt ra được.
Cùng lúc đó, hai bàn tay đang bị còng phía sau lưng của Trác Phong lại vừa vặn đặt vào vị trí đũng quần của Gia Tuấn. Gia Tuấn đương nhiên không lãng phí cơ hội này, anh ép chặt phần hạ bộ của mình vào giữa hai tay Trác Phong, tưởng tượng như đối phương đang sóc lọ giúp mình.
Trải nghiệm nhục dục này khiến Gia Tuấn sướng đến mức rên rỉ không ngừng.
Anh chuyển sang kích thích khối cơ ngực bên kia của Trác Phong, bàn tay còn lại cũng trực tiếp tóm lấy con cặc của hắn mà sục. Chiếc quần sịp trắng đã bị tuột xuống ngang đùi tên cảnh sát trong lúc hỗn loạn. Giờ đây, thể xác của Trác Phong đã hoàn toàn bị Gia Tuấn nắm trọn trong lòng bàn tay.
Để bảo vệ danh dự của một người cảnh sát và sự tự tôn của một thằng đàn ông, Trác Phong vẫn cắn răng áp chế phản ứng sinh lý của cơ thể. Nhưng đợt tấn công tình dục này thực sự dồn dập và mãnh liệt. Cuối cùng, Trác Phong vẫn thất bại.
Âm thanh rên rỉ khoái lạc bật ra khỏi miệng, vang vọng khắp căn chung cư. Tiếng rên rỉ trầm thấp như một thứ chất xúc tác, khiến cho trò chơi kích dục này càng thêm phần kích thích.
Dục vọng của Gia Tuấn đã bị gã cảnh sát trước mặt đẩy lên tới đỉnh điểm. Theo bản năng, anh chỉ muốn hung hăng phang nát cái lỗ đít của thằng chó này cho sướng cặc. Nhưng những quy chuẩn đạo đức và pháp luật đã giúp anh giữ lại một chút tỉnh táo.
Những việc ác mà Trác Phong làm với anh hôm đó đã bị anh trừng phạt gấp mấy lần rồi. Nếu như bây giờ anh đè gã ra thông đít, trong tình huống gã không có khả năng chống cự, rất có thể sẽ bị khép vào tội cưỡng hiếp, hậu quả vô cùng nghiêm trọng.
Quan trọng nhất là hành vi đó đi ngược với nguyên tắc "Ăn miếng trả miếng - Trao đổi đồng giá" của anh.
Một bên là thiên đường, một bên là địa ngục. Cuối cùng, Gia Tuấn vẫn chọn dừng lại ngay trước bờ vực thẳm.
Anh ra sức kích thích núm vú sẫm màu của Trác Phong, đồng thời sục liên hồi khúc thịt nóng hổi giữa hai chân gã. Cuối cùng, sau một tiếng rên rỉ trầm thấp, cơ thể Trác Phong co giật rồi căng cứng. Dương vật hắn cũng co giật liên hồi, phọt ra từng đợt tinh dịch trắng đục, đặc sệt xuống sàn nhà.
Gia Tuấn cố tình quệt đống tinh trùng dính trên tay lên lỗ đít Trác Phong như một cách để đánh dấu chủ quyền.
Nhìn cái lỗ đít sẫm màu lún phún lông dính đầy tinh trùng, Gia Tuấn không kìm được mà cúi xuống bú liếm. Từng đợt khoái cảm lạ lùng truyền đến từ lỗ đít khiến cơ thể Trác Phong run rẩy.
Sau cơn hưng phấn tột độ, Trác Phong cuối cùng cũng kiệt sức. Hắn gục xuống vũng tinh dịch của chính mình.
Sau khi tháo còng tay cho gã, Gia Tuấn lặng lẽ chuồn khỏi hiện trường. Không một ai hay biết hôm nay anh đã đến đây.
Gia Tuấn không phải là một tên tiểu nhân. Sau khi rửa hận báo thù xong xuôi, anh không có ý định làm phiền Trác Phong thêm nữa. Nhưng sự việc không vì thế mà kết thúc ở đây.